Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Những chiếc cầu ở quận Mandison-4

Nhng ngày sau đó, Robert Kincaid b luôn chuyn đi chp nh. Phn Francesca, bà cũng b luôn công vic trang tri, ngoi tr nhng công vic ti thiu bà phi làm. H dùng tt c thi gian đ bên nhau, nói chuyn và làm tình. Hai ln, theo yêu cu ca Francesca, ông do đàn ghi-ta và hát cho bà nghe. Ging hát khá hơn mc trung bình, nhưng ông hơi bi ri bo rng bà là thính gi đu tiên ca ông trong đi. Nghe thế bà bt cười và ôm hôn ông ri c nén tình cm li, bà lng nghe ông hát nhng bài hát ca dân đánh cá voi và v gió trong sa mc.

 

Bà leo lên chiếc xe Harry cùng đi vi ông đến phi trường Des Moines đ ông gi nhng cun phim v New York. Khi nào có th được, ông đu gi phim v trước đ ban biên tp có th biết v công vic ông đang làm và đ các chuyên viên k thut biết được dng c nhiếp nh ca ông có hot đng tt không.

 

Sau khi gi xong, ông thường dn bà đi ăn trong mt hiu ăn sang trng. Ông nm tay bà và nhìn nét mt chăm chú ca bà. Còn anh phc v thì mm cười khi thy đng tác ca h vi hy vng rng mt ngày nào đó anh ta cũng có th làm như vy.

 

Bà sung sướng thy bà hiu v điu mà Robert Kincaid nói v s biến mt sp ti ca nhng phong cách tn ti như là ý tưởng ca chính bà. Ông đã có th d dàng gi lên hình nh ca nhng chàng cao bi cui cùng và nhng loi tương t trong đó có ông. Và bà bt đu hiu điu ông mun nói khi ông gii thích rng ông đang ti đim ti hu ca mt nhánh ca dòng tiến hoá và rng đó là mt con đường không kết qu. Có lúc, khi đang nói v cái mà ông gi là ”nhng điu cui cùng“, ông đã thm thì ”Không bao gi na, đó là tiếng kêu ca Đng Ti cao trong sa mc. Không bao gi, không bao gi na“. Ông không thy ai trước mt nơi đu nhánh tiến hoá đó. Ging loài ông không còn lý do đ tn ti na. Đến ngày Th năm, hai người có mt cuc tranh lun vi nhau sau khi đã ân ái sut bui chiu.

 

C hai đu biết rng cuc đi thoi này thế nào cũng xy ra, nhưng c hai đu c tình né cho đến lúc đó.

 

”Chúng ta phi làm gì bây gi?“.

Bà im lng, mt s im lng nát lòng. Ri bà nói du dàng: ”Em không biết“.

 

”Em nghe đây, anh có th li đây nếu em mun hoc ti thành ph, hoc bt c đâu. Khi gia đình em tr v, anh s nói chuyn vi chng em và anh s gii thích cho ông y hiu hoàn cnh ca chúng mình. Tht không d dàng gì đâu nhưng anh s làm“.

 

Francesca lc đu: ”Richard không bao gi hiu được đâu, anh y không suy tính theo cách suy nghĩ ca mình. Anh y không th thy được điu huyn o cũng như nim dam mê và tt c nhng điu mà chúng ta đã nói chuyn vi nhau cũng như chúng ta đã sng qua. Anh y cũng không bao gi chp nhn, không phi vì anh y là mt người thp hèn đâu. Đơn gin ch là vì tt c nhng điu đó quá xa vi nhng gì anh y cm thy hoc suy nghĩ. Anh y không có cách gì đ tiếp cn vi vn đ c“.

 

Thế thì chúng ta đành phi b cuc sao?

Ông nói nghiêm trang không cười na.

 

Em cũng không biết na. Em thuc v anh, Robert . Trước đây em không h mun ai chiếm đot em, em không cn điu đó và em biết rng anh cũng không h có ý đnh, nhưng điu này đã xy ra. Bây gi em không còn ngi trên c cnh anh na. Em trong anh, người tù nhân hnh phúc ca anh“.

 

Ông tr li: ”Anh không th biết có phi em trong anh hay anh nơi em, hoc em có thuc v anh không. Nhưng mt điu chc chn, anh không h mun chiếm đot em. Anh nghĩ rng chúng ta là hai người nm bên trong mt thc th khác do chúng ta to ra và tên nó là ”chúng mình“.

 

Tht ra chúng ta không bên trong ca thc th đó. Chúng ta chính là thc th đó. C hai chúng ta đu đã mt đi và chúng ta to ra mt cái khác, mt s sng ch hin hu vi tư cách là mt hp cht ca hai chúng ta. Chúng ta yêu nhau, yêu say đm, yêu đến tn cùng như con người có th yêu nhau.

 

Hãy đi vi anh Francesca. Điu này không gây ra nhiu vn đ lm đâu. Chúng ta s yêu nhau trên cát sa mc, chúng ta s ung brandy trên nhng mái hiên nhà Mombasa đ ngm nhìn nhng con diu vùng sa mc Rp lướt cánh trong ngn gió đu tiên ca bui ban mai. Anh s ch cho em xem ch trú ng ca sư t, ta s đến mt thành ph kiu Pháp xưa cũ nm trong vnh Bengal vi mt quán ăn tuyt vi đt trên nóc nhà, nhng đoàn tàu ho dn đến nhng con đường khut no trên núi cũng như nhng quán ăn nh vùng Pyresnees. Còn na, phía Nam n Đ có mt hòn đo nm gia mt cái h mênh mông, nơi đó người ta dành đ nuôi cp... Còn nếu em không mun đi du lch, anh s m mt ca tim đâu đó và anh s tr thành th chp nh đa phương, anh s chp chân dung hay bt c cái gì đ chúng ta sng.

 

Robert, ti hôm qua khi chúng ta ân ái vi nhau, anh đã nói mt điu làm em nh mãi. Em nói vi anh v năng lc ca anh và anh đã tr li: ”Anh chính là con đường, là k l hành và là nhng cánh bum dn v bin c“. Anh nói đúng. Đó chính là điu anh cm thy, anh cm thy cuc du hành trong anh. Không, còn hơn thế na, điu mà em không chc là có th gii thích được, nhưng anh chính là cuc hành trình. Anh là k nơi ln ranh ch o nh gp g thc ti, nơi con đường và anh chính là con đường.

 

”Anh chính là chiếc ba lô cũ k anh mang sau lưng, chính là chiếc xe ti Harry cà tàng, chính là nhng chuyến phn lc bay đến á châu. Và đó chính là điu em mun v anh. Nếu như nhánh dòng tiến hoá ca anh không còn hu qu, như anh tng nói, thì em mun anh sng mnh m cho hết cái đích cui cùng đó. Em không chc là anh có th làm điu đó khi em bên cnh. Chc anh không hiu đâu, em yêu anh vô cùng, đến ni em không th làm hn chế đi sng ca anh. Bi nếu em làm thế, em s giết chết cái con thú hoang dã phi thường nơi anh, và c cái sc mnh kia cũng cùng chết vi anh“.

 

Ông mun nói, nhưng Francesca đã chn li.

 

”Robert, em chưa nói hết. Nếu anh ôm em trong tay, mang em ra xe và bt em đi theo anh, em s không nói gì hết. Và anh cũng không cn làm thế, anh ch bo em đi theo thì em cũng đi. Nhưng em nghĩ rng anh s không làm như vy. Anh quá nhy cm, quá ý thc v tình cm ca em. Và em có mt tình cm v trách nhim ca em đây.

 

”Vâng, v mt mt nào đó, cuc sng ca em đây nhàm chán. Cuc sng thiếu lãng mn, thiếu dc tình, thiếu cuc khiêu vũ trong căn phòng bếp được ánh nến soi sáng, thiếu cái cm giác tuyt vi được gn người đàn ông biết cách yêu mt người đàn bà. Và nht là, anh cũng thiếu. Nhưng em còn có nhng tình cm thiêng liêng v trách nhim. Đi vi Richard, đi vi con em. Nếu em ra đi, nếu em vng mt thì đó s là mt điu khó chu đng ni cho Richard. Chng đó đ đ hu hoi anh y.

 

”Ngoài ra, còn t hơn na, anh y phi sng cuc đi còn li đ nghe nhng li đàm tiếu ca người đây. ”Richard Johnson đó. Cái con v người ý bc la ca lão đã b đi vi mt tay nhiếp nh tóc dài vài năm trước đây“. Richard phi chu đng điu đó và con cái em phi nghe nhng li ngi lê đôi mách chng nào chúng còn sng. Tt c chúng cũng phi chu đng. Và chúng s ghét em vì điu y.

 

”Ngay c khi em mun vi anh, mun là mt phn ca anh, em cũng không th tách ri khi bn phn. Nếu anh ép em, du bng th cht hay tinh thn, đ đi vi anh, thì như em đã nói, em s không kháng c li đâu. Em không có cái sc mnh như sc mnh mà em cm thy nơi anh. Em đã nói là em không mun ly đi cuc hành trình ca anh, nhưng em rt mun đi theo anh ch bi đ tho mãn nhu cu v k ca em là được bên anh.

 

”Cho nên, em van anh, đng ép buc em. Đng ép buc em t b trách nhim. Em không th làm vy đ ri sng vi cái ý tưởng đó. Nếu hôm nay em ra đi vi anh, ý tưởng đó s biến em thành con người khác vi người đàn bà mà anh đã yêu du“.

 

Robert Kincaid im lng. Ông hiu điu bà nói v con đường, v trách nhim và v cái mc cm ti li có th làm thay đi con người bà. Ông biết bà có lý, v mt mt nào đó. Ông ngó ra ca s và t tranh đu vi mình, tranh đu vi mình đ hiu nhng tình cm ca Francesca. Bà bt khóc.

 

Ri h ôm ly nhau im lng mt lúc lâu. Và ông thì thm vào tai bà: ”Anh có mt điu mun nói, ch mt điu thôi, anh chưa h nói điu này cho ai bao gi, và anh mun em nh ly: trong mt vũ tr hàm h, loi xác tín như thế này ch đến vi em mt ln, không bao gi có li, cho dù ta có tri qua bao nhiêu cuc đi đi na“.

 

Đêm đó, đêm Th năm, h li ân ái vi nhau, ri nm dài áp sát vào nhau, vut ve và th th vi nhau cho đến rng sáng. Francesca ng thiếp đi mt lúc và khi thc dy, nghe mt tri đã lên cao và nóng bc. Bà nghe tiếng ca xe ti đp và vi vã dy mc qun áo.

 

Ông đã pha cà phê và ngi nơi ghế hút thuc khi bà xung nhà bếp. Ông mm cười vi bà. Bà bước ngang qua phòng đến úp mt vào c ông, lun tay vào mái tóc ông. Ông ôm ly hông bà, kéo sát li gn, đt ngi trên đu gi và vut ve bà.

 

Cui cùng, ông đng dy. Ông mc chiếc qun Jean, có dây treo, áo sơ mi kaki git sch, mang đôi ng hiu Red Wing và con dao quân đi bên hông. Chiếc áo phóng viên mc ngoài thì còn móc nơi lưng ghế, tm che ng kính thòi ra trên túi áo. Chàng cao bi đã sn sàng lên yên.

 

”Đến lúc anh phi đi“.

Francesca lc đu và bt khóc. Bà thy giòng nước mt lăn trên má ông nhưng ông vn c cười, n cười nhếch mép ca ông.

 

”Thnh thong anh viết cho em ít ch có được không? Anh mun ít ra cũng gi cho em mt hai bc nh“.

 

Được. Francesca va nói va ly cái khăn móc nơi t bếp chùi mt. ”Em s kiếm mt c nào đó đ nhn ca mt anh nhiếp nh hip-pi, vi điu kin là không thường xuyên lm“.

 

Em có đa ch và s đin thoi ca tôi Washington ri ch? Bà lc đu. ”Còn nếu tôi không có đó, c gi cho văn phòng ca t National Geographic. Tôi s ghi cho em s đin thoi“. Ông viết lên cun s đ gn máy đin thoi, xé ri đưa cho bà.

 

”Hoc em có th tìm trên t tp chí cũng được. C hi phòng biên tp. Phn ln thi gian h biết anh đâu. Đng do d nếu em mun gp anh hoc ch đ nói vi anh. Hãy gi bên tng đài P.C.V, như thế vic liên lc vi anh s không có trong bng lit kê ln gi đin thoi ca em. Anh cũng còn li nơi đây vài ngày na, hãy nghĩ v nhng điu anh đã nói. Anh cũng có th tr li đây và thu xếp nhanh chóng đ chúng ta có th cùng nhau đi v Tây Bc“.

 

Francesca không tr li. Bà biết qu tht ông có th thu xếp mi s mt cách nhanh chóng. Richard tr hơn ông năm tui, nhưng Richard không có sc mnh v mt th cht và tinh thn như Robert Kincaid.

 

Ông mc áo ngoài vào. Tâm hn Francesca gi đây thn th, trng rng, xa vng. ”Đng đi Robert Kincaid“, bà nói và nghe tiếng mình khóc trong lòng. Nm tay bà, ông bước qua ca và tiến li gn chiếc xe ti. Ông m ca xe phía tay lái, đt mt chân lên bc xe ri quay li và ôm ly bà vài phút. Chng ai m ming nói mt li, h ch đng đó, yên lng đón nhn, ghi sâu trong lòng mình cm xúc ca người kia, nhng cm xúc không bao gi xoá được. H tái xác nhn s hin hu ca cái thc th đng nht mà ông đã nói, ri cui cùng ông buông bà ra, bước lên xe ti, ngi xung nhưng vn đ ca m, dòng nước mt chy dc theo gò má Francesca. Chm rãi, ông đóng ca xe. Bn l kêu rít. Như thường l, chiếc xe ti Harry chng như không mun m máy, nhưng ri Francesca nghe thy tiếng Robert n trên b gia tc và chiếc xe ti cui cùng cũng chu khut phc. Ông cho xe lùi và dng tay mt lúc cười, ông đưa ngón tay ch con đường hp. ”Em biết đó, con đường tháng sau anh đi sang phía Nam n Đ. Em có mun anh gi mt tm thiếp không?“. Francesca không th tht ni ra mt li mà ch lúc lc đu. Bà không th liu đ cho Richard có th tìm thy tm thiếp trong hp thư. Bà biết rng Robert Kincaid hiu được. Ông nhè nh lc đu. Chiếc xe ti lùi ngang qua sân nghiến lào xào trên lp si làm đàn gà chy nháo nhác. Chú chó Jack đang đui theo mt con gà trong kho cha máy.

 

Qua ca xe, Robert Kincaid ra du chào tm bit. Bà có th thy ánh mt tri phn chiếu nơi chiếc vòng bc trong tay ông cũng như thy hai chiếc cúc trên chiếc áo sơm mi m rng.

 

Ông lái xe ra ngõ và xung đường. Francesca di mt, c gng nhìn theo ông. ánh sáng mt tri phn chiếu qua làn nước mt to thành nhng lăn kính l lùng. Cũng ging như bà đã làm ln đu tiên khi h gp nhau, Francesca ro bước v phía con ngõ và nhìn theo chiếc xe ti già nua nhp nhô trên li đi gh gh.

 

Khi ra đến đườn l, xe dng li, ca xe m ra và ông li xut hin nơi bc xe. Ông nhìn thy Francesca t trăm mét trên cao, trông nh xíu vì khong cách đó. Ông đng yên đó trong khi chiếc xe ti n máy mt cách bn chn trong ánh nng mt tri. Ông nhìn v phía Francesca. Không người nào phát mt c ch. H đã nói li giã bit ri - người v ca mt tri ch Iowa và mt sinh vt đim ti hu trên mt nhánh ca dòng tiến hoá, chàng cao bi cui cùng. Trong ba mươi giây ông đng yên đó, cp mt chuyên nghip ca mt nhiếp nh gia không b sót mt chi tiết nào, c gng to ra mt hình nh riêng tư mà ông s không bao gi quên.

 

Ri ông đóng ca xe và bt đu tăng tc đ. Khi r trái tiến v Winterset, ông ngoái người lui, ngay trước ch mt lùm cây phía Tây Bc ca trang tri, nơi không b khut mt và thy bà đang ngi bt đu ngõ, chân bt chéo trong làn bi mù, đu gc xung hai bàn tay.

 

Richard và hai con v nhà lúc xế chiu, huyên thuyên đ chuyn v hi ch và v chiếc "ruy băng" mà con bê ca h đã giành được trước khi nó vào lò tht. V đến nhà là Carolyn lp tc ùa vào máy đin thoi. Hôm đó là th sáu nên Michael lái xe lên ph lin đ vui đùa như bn tr vn làm vào chiu cui tun, nht là đ lân la nơi các quán qung trng, ngi tán gu hoc bình lun v các cô gái lái xe đi ngang qua trước mt. Richard thì bt ti vi và bo Francesca là bánh bp ngon tuyt khi ngm ngoàm mt miếng ln vi bơ và xi-rô.

 

Francesca ngi trên ghế xích đu trước hin. Richard bước ra khi chương trình phát hình chm dt vào lúc 10 gi. Ông vươn vai và nói: "Đi xa v li nhà tht thích". Ri nhìn bà ông hi: "Frennie, mi chuyn tt ch em? Trông em có v hơi mt".

 

- , mi chuyn tt c Richard . Em mng thy anh tr v mà không có chuyn gì.

- , hi ch dài quá và anh mt mun chết. Em vào nhà ch, Frennie?

- Lát na đã. Ngoài này d chu và em mun ngi thêm mt lúc na. Bà cm thy mt mi và bà cũng s rng Richard mun yêu bà. Ti nay bà không th chu đng ni điu đó.

 

Bà có th nghe thy tiếng chân ông bước trên phòng ng, ngay phía trên đu ch ghế xích đu bà đang ngi, đôi chân trn gim trên nn dưới mái hiên. T phía sau nhà, bà nghe tiếng máy thu thanh ca Carolyn. Nhng nhà tiếp đó bà tránh không lên ph, đâu đó ch cách vài cây s. Tht tình bà nghĩ mình không th ch đng được nếu gp ông. Bà dám chy ào v phía ông và la lên: "Nhanh lên! Chúng ta phi đi ngay tc khc". Trước đây bà dám liu, mc dù có th b người ta thy cu Cedar, nhưng bây gi gp li ông thì quá liu lĩnh.

 

Vào ngày th ba, lương thc trong nhà cn và Richard cũng cn mua mt b phn cho máy xát bp. Đó là mt ngày nng n, mưa nhiu, hơi có sương mù và khá lnh đi vi mt ngày tháng Tám.

 

Richard tìm mua được vài thiết b ông cn và ngi ung cà phê vi my người quen trong quán khi Francesca đi mua lương thc. Ung xong, ông đến đón bà trước ca siêu th. Ông leo lên xe vn máy cát-xét và giúp bà đ xách, gi vào chiếc xe ti hiu Ford, trên ch ngi và quanh c đu gi ông. Francesca thì nghĩ đến nhng chiếc giá nh và ba lô.

 

"Có l anh phi quay li bên ch bán máy mt tí, anh còn quên mua mt thiết b có l s cn".

 

H lái xe v phía Bc trên l 169, con đường chính ca th trn Winterset. góc phía Nam ca trm bơm xăng Texaco, bà thy Harry đang ri khi vòi bơm, đôi cn gt nước quay liên tc và lùi ra l ngay trước xe h.

 

Xe h đi theo sau chiếc xe ti già nua màu xanh nước bin và t nơi chiếc xe Ford ca mình, bà có th thy mt mnh vi nha đen thm loé lên dưới ánh sáng đèn, trên đó có nhng chiếc va li và mt bao đng đàn ghi-ta buc vào chiếc bánh xơ-cua. Tm kính sau ph đy nước mưa nhưng bà vn trông thy mt phn cái đu người lái. Ông hơi chúi người v phía trước như th đ ly mt vt gì trong cái hp. Tám ngày trước đây ông cũng đã làm c ch đó và cánh tay ông đã chm nh vào đùi Francesca. Ri by ngày trước đây bà đã đi mua mt chiếc áo màu hng Des Moines.

 

”Chà, chiếc xe ti này đi xa nhà quá, Richard nhn xét. Bang Washington. Người ta dám tưởng người lái xe là mt người đàn bà lm vì tóc hn dài thòng. à anh nh li mà người ta bàn tán trong quán cà phê hi nãy“.

 

H theo sau xe Robert Kincaid khong vài trăm mét theo hướng Bc cho đến ch giao l ca đường 169 vi đường 92. Đường này đi t Đông sang Tây, đó là mt ngã tư xe c dày đc chy đ mi hướng mà sương mù và cơn mưa nng ht làm cho vic lưu thông khó khăn thêm. Xe h dng li chng hai mươi giây ngã tư. Robert Kincaid ch cách bà chng ba mươi mét. Bà vn còn có th làm: chy ra khi xe, chy v phía ca xe ca chiếc Harry và leo lên ngi trên đng ba lô, giá nh.

 

K t khi Robert Kincaid xa bà t Th Sáu va ri, bà mi nhn ra rng mc du biết mình yêu thương Kincaid, bà vn còn đánh giá thp tình cm ca mình, điu đó có v như không th được nhưng mà đúng như vy, bây gi bà mi bt đu hiu đúng cái điu mà ông đã biết t trước.

 

Nhưng bà không đng đy, như hoá đá vì trách nhim, đăm đăm nhìn kính sau ca xe ông như bà chưa tng nhìn mt cái gì như thế trong đi. Đèn hiu bên trái xe ông nhp nháy. Trong mt lúc, ông biến mt. Richard đưa tay tt máy thu thanh.

 

Francesca bt đu thy mi th chm li như trong mt đon phim quay chm. Đến phiên xe ông và chm chm... chm chm, ông dn vào khúc quo. Bà có th tưởng tượng ra đôi chân dài ca ông đp trên cn thng hoc nhn ga, cánh tay phi ca ông nơi cn s - ông r trái vào đường 92 v Council Bluffs, Hc Sơn và Tây Bc... chm chm, bà quay đu theo, chĩa mt v hướng Tây, phía xe ông.

 

Nhoè nhot vì nước mt, mưa và sương mù, bà phi khó nhc lm mi nhn ra hàng ch đ trên ca xe: ”Kincaid, nhiếp nh gia - Bellingham, Washington“.

 

Khi quo xe, đ nhìn cho rõ, ông đã h kính xe xung, vì thế bây gi bà có th thy mái tóc ông tung bay khi ông nhn ga dc đường 92, phóng v hướng Tây và quay ca kính xe lên.

 

”Ô, ly Chúa toàn năng... ô, không!“.

 

Li nói tht ra trên ming bà. ”Em có li, Robert, em có li vì đã li... nhưng em không th ra đi được... Hãy đ em nói li vi anh mt ln na ti sao em không th ra đi... và anh, nói li cho em biết em phi làm gì“.

 

Và bà nghe thy tiếng Kincaid, như vng li t con đường dài: ”Trong mt vũ tr hàm h, loi xác tín như thế này ch đến vi em mt ln, không bao gi có li, cho dù ta có tri qua bao nhiêu cuc đi đi na“.

 

Richard lái xe v hướng Bc. Bà nhìn ngang qua Richard trong mt lúc đ thy ánh đèn sau ca chiếc Harry trong mưa và sương mù. Chiếc xe cũ k ca Harry b mt chiếc r móc chn ngang, che khut hình nh chàng cao bi cui cùng.

 

”Vĩnh bit, Robert Kincaid“, bà thì thm và bt khóc, không giu diếm.

 

Richard quay v phía bà: ”Có chuyn gì xy ra vy Frannie? Em vui lòng cho anh biết có chuyn gì vy?“

 

Richard, em ch hơi mt mt tý. Vài phút là khe li ngay thôi mà. Richard bt máy thu thanh tìm đài, va đưa mt nhìn bà, và kh lc đu.

Tro tàn

 

Đêm đã ph xung qun Madison. Sinh nht ln th 67, năm 1987. T hai tiếng đng h, Francesca vn nm dài trên giường, bà vn có th thy, s hay cm thy tt c nhng gì bà tri qua hai mươi hai năm v trước.

 

Bà còn nh, nh mãi. Hình nh ánh đ ca đèn sau xe hơi ông khut dn v phía Tây dc đường 92, trong sương mù và trong làn mưa, vn theo bà t hơn hai mươi năm ri. Bà s nh lên vú và cm thy bp tht ngc mình săn chm vào tay bà. Chúa ơi, bà yêu ông y biết chng nào. Bà yêu ông y hơn là bà có th tưởng, bà càng yêu ông y hơn na trong gi phút này, qua ngn y năm. Bà đã có th làm bt c điu gì cho ông, ngoi tr hu hoi gia đình bà và có l, hu hoi c chính ông na. Bà bước xung cu thang và ngi xung bên chiếc bàn cũ k bng mi-ca vàng trong nhà bếp. Trước đây Richard đòi mua mt chiếc mi cho bng được. Bà đành chìu nhưng khăng khăng đòi phi đem chiếc bàn cũ vào ct trong xưởng và bà chăm chút bc li trước khi khiêng đi.

 

”Anh tht chng hiu ti sao em li quá gn bó vi cái bàn cũ mèm ny như vy“. Richard nhn xét khi giúp bà mang bàn vào xưởng. Sau khi Richard chết, bà bo Michael mang li vào trong nhà. Michael không bao gi hi m ti sao li mun thay cái bàn mi bng cái cũ này. Cu ch đưa mt nhìn dò hi và Francesca không nói gì c.

 

Bây gi thì bà ngi vào chính chiếc bàn y. Ri bà ly t t ra hai ngn nến trng cm trên giá bng đng. Bà châm nến và m máy thu thanh, đi kênh cho đến khi máy phát ra mt ban nhc du dàng.

 

Bà đng yên trước bn ra chén mt lúc lâu, nh ngng đu như nhìn ông, lm bm: ”Em nh anh, Robert Kincaid. Có l Đng Ti cao trong sa mc có lý. Có l anh là người cui cùng. Có l tt c nhng chàng cao bi ngày nay đu đang biến mt“.

 

Trước khi Richard chết, bà không bao gi th gi đin hay viết cho Richard, mc dù sut chng y năm, ngày nào bà cũng thôi thúc mun làm như vy, bi nếu ông còn bo bà mt ln na, hn bà s ra đi vi ông. Nếu bà viết thư, bà biết chc chn ông s bay ngay đến tìm bà. Trong sut chng y năm, ông không h gi đin hoc viết thư, sau khi gi cho bà mt bưu phm nh gm my tm nh và mt bn tho. Bà biết rng ông hiu điu bà cm nhn và hiu nhng phc tp mà ông có th gây ra cho cuc đi bà.

 

Bt đu t năm 1965, bà đt mua dài hn t National Geographic. Bài phóg s v nhng chiếc cu có mái che xut hin năm sau và người ta thy trên tp chí hình chiếc cu Roseman trong ánh sáng đu tiên ca bình minh, cái ngày mà ông nhn mu giy nhn ca bà gn trên cu. Bìa cũng đăng mt trong nhng tm hình ông chp: đó là nh hai con nga kéo chiếc xe v phía cu Hogback. Bài viết cũng ký tên ông.

               

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Người theo dõi