Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Những chiếc cầu ở quận mandison-5

Phía sau t tp chí, người ta thường gii thiu các phóng viên và các nhà nhiếp nh, đôi khi còn đăng hình h na. Thnh thong cũng có đăng hình ông. Vn mái tóc xám bc, chiếc vòng, qun jean hoc kaki, máy nh đeo vai, đường gân hn rõ nơi cánh tay. Khi thì Kalahari, trước bc tường đn jaipar n Đ, trong chiếc xung Guatemala, khi phía Bc Canada. Con đường và chàng lãng t. Bà ct nh và bài ca ông cùng c s báo có bài v cây cu, bn tho và nh bà cùng mu giy nhn bà viết, tt c vào mt phong bì giy dày và đ vào ngăn t qun áo, ln ln vi m đ lót, ch mà Richard không bao gi s ti.

 

Nhìn nhng bc nh chp Robert Kincaid, theo du ông qua bao nhiêu năm, bà nhn thy ông già đi nhiu. Vn luôn luôn n cười đó. Vn cái thân hình dong dng, mm mi và đy bp tht. Nhưng bà có th nhìn thy nhng nếp nhăn nơi khéo mt, khuôn mt hơi trĩu nng. Bà có th đc thy tt c điu đó. Bà đã tng quan sát chăm chú thân th ông trước đây. Và bây gi thy ông già đi, bà li thy ham mun ông hơn. Bà đoán - không, bà chc chn ông đang sng mt mình. Và qu như vy.

 

Gi đây, hai mươi hai năm sau, ngi bên bàn, bà lng l ngm nghía nhng tm hình ct ra t t tp chí. T nhng min xa xôi, ông nhìn li bà. Bà ln gi bc nh trên s tp chí năm 1967. Ông đng gn mt dòng sông Tây Phi, cn cnh, mt nhìn thng vào ng kính, cp mày hơi nhíu li, như đang nhm vào mt đim nào đó.

Nhiu năm trước đây, khi nhìn bc nh này ln đu, bà đã đ ý thy nơi si dây chuyn bc ông đeo c có gn thêm mt hình trái tim nh. Richard và Carolyn thì đã đi ng, bà bèn ly cái kính lúp mà hi bé Michael vn dùng đ xem b sưu tp tem và đưa li gn tm nh.

 

”Chúa ơi“ - bà kêu lên. Trên hình trái tim có khc ch: ”Francesca“. Bà mm cười tha th cho hành đng thiếu kín đáo duy nht đó ca ông. Trong nhng bc nh chp sau đó, luôn luôn vn có hình trái tim nơi dây chuyn bc ca ông.

 

T sau năm 1975, nh ca ông không còn xut hin trên t tp chí na. C tên cũng không. Bà kim tra tng s nhưng không thy. Năm đó ông hn đã sáu mươi hai tui.

 

Khi Richard chết vào năm 1979, sau tang l và sau khi các con đã đi, bà mi nghĩ đến vic gi đin cho Robert Kincaid. Ông lúc đó đã sáu sáu, còn bà năm chín. Vn còn thi gian trước mt hai người, du cho là h đã đánh mt đi mười bn năm tri. Bà suy nghĩ tht lâu v điu này trong c tun l, ri cui cùng tìm s đin thoi ghi nơi thư ông và gi ông.

 

Tim bà ngng đp khi nghe chuông reo. Bà nghe tiếng tr li, mt ging đàn bà:

 

”Bo him Mc Gregor đây“. Francesca choáng váng nhưng c trn tĩnh đ hi li xem có phi đúng s đó không. Đúng. Bà cám ơn và buông máy. Sau đó bà c th gi tng đài Bellingham, bang Washington đ hi. Chng ai có tên này trong danh mc. Bà th hi Seattle. Cũng không. Ri các phòng thương mi Bellington và Seattle na. Cũng không nt. Bà cũng yêu cu người ta kim tra li nơi các cun niên gím ca thành ph. H kim tra li và không tìm thy ai có tên này c.

 

”Anh y có th bt c nơi nào“ - Bà t nh.

 

Bà nh đến t tp chí, ông có dn nếu cn thì gi nơi đó. Bà lin gi th. Cô tiếp khách tr li nhã nhn nhưng cho biết hi người khác mi tr li được, vì cô ta là nhân viên mi. Bà phi gi qua ba người na ri mi được nói chuyn vi người phó tng biên tp, là người đã làm đây t hai mươi năm. Bà hi v Robert Kincaid.

 

Rõ ràng cái ông phó tng biên tp này còn nh Kincaid. ”Bà mun tìm lão ta h? Cái lão nhiếp nh gia chết tit đó, ơ, xin li bà. Lão khó chu lm, rt bướng bnh. Lão c nht đnh ngh thut v ngh thut, mà điu đó thì không ”ăn“ vi đc gi ca chúng tôi ri. H mun có nhng bc nh đp, chp khéo nhưng không lp d, vô lý cơ.

 

”Chúng tôi luôn luôn là Kincaid hơi khác thường, lão cũng chng biết nhĩn xa trong công vic. Nhưng đó là mt tay chuyên nghip tht s. Người ta có th gi lão đến bt c nơi đâu lão cũng làm vic ra trò, k c khi lão không đng ý vi quyết đnh ca ban biên tp. Còn v đa ch ca lão, thì tôi đang xem li đ cho bà biết đây. Lão thôi làm tp chí này t năm 1975. Tôi có gi đa ch và s đin thoi sau đây...“. Ông ta cho bà nhng đa ch, s đin thoi mà bà đã biết. Sau ln đó bà thôi không c tìm na, dường như bà s nhng điu có th phát hin.

 

Bà tiếp tc sng, cho phép mình nghĩ đến Robert Kincaid thường xuyên hơn. Thường nhiu ln trong năm, bà đến Des Moines đ ăn trong cái quán ăn h đã tng ăn vi nhau. Mt trong nhng dp đó, bà mua mt cun s bìa da. Và trên nhng trang giy trng tinh, bng mt nét ch trau chut, bà bt đu k li đy đ chi tiết v cuc tình ca h và v nhng tư tưởng mà ông đã gi ra cho bà. Bà phi dùng hết ba cun s như vy mi có cm giác là mình đã hoàn tt xong nhim v. Winterset bây gi đã tân tiến nhiu. Th xã có mt hi đng ngh thut tích cc, phn ln do các bà đm trách. Người ta bàn đến vic sa cha, tân trang các cây cu cũ k b b quên nhiu năm. Tâm lý dân chúng cũng thay đi nhiu, nhng mái tóc dài ca đàn ông không còn làm cho người ta xì xào bàn tán na, du vn có ít người đi xăng-đan và hu như không có thi sĩ đây.

 

Du sao thì Francesca cũng đã hoàn toàn rút lui ra khi cng đng, ngoi t mi liên h vi mt ít người bn thân. Người ta hơi chú ý đến đim này và còn k là thường thy bà đi đến cây cu Roseman và đôi khi, đến cu Cedar na. Khi đã già người ta hay ln thn l lùng vy đó, h bình lun như thế và bng lòng v cách gii thích này.

 

Ngày 2 tháng 2 năm 1982, mt chiếc xe ti ca Công ty giao hàng r lên ngõ nhà bà. Francesca không nh là mình có đt mua hàng gì không. Ngc nhiên, bà ký nhn và nhìn đa ch ghi ngoài kin hàng: ”Francesca Johnson RR2, Winterset, Iowa, 50273“. Gói hàng đó do mt hãng lut Seattle gi.

 

Gói hàng được bc cn thn và gi bo đm. Bà đt lên bàn bếp và cn thn m ra. Phía trong cuc sng ba cái hp, chèn gia bng nhng miếng xp, trên mt trong ba hp đó là mt phong bì dán kín. Trên mt hp khác là mt phong bì ghi tên bà trong có lá thư ca hãng lut.

 

Bà tháo phong bì đó và run run m ra.

 

”25 tháng giêng 1982

Kính gi bà Francesca Johnson

RR2 Winterset Iowa 50273

Kính bà Johnson,

Chúng tôi xin thay mt cho ông Robert L. Kincaid vưà mi t trn...

 

Francesca đt phong thư lên bàn. Bên ngoài tuyết đang ph cánh đng mùa đông. Bà nhìn tuyết bay php phi trên nhng cun r, và cun theo nhng v bp bay tung toé ri dn vào trong mt góc rào km gai. Bà đc li câu đu trong lá thư.

 

Chúng tôi xin thay mt cho ông Robert L Kincaid va mi t trn...

 

”Ôi, Robert... Robert... không...“. Bà tht lên du dàng, đu gc xung ngc.

 

Mãi mt gi sau bà mi có th đc tiếp bc thư. Hình thc hành chánh, ging văn vô hn ca nó khiến bà phn n.

 

”Chúng tôi xin thay mt cho...

 

Hn là mt lut sư tn tu.

 

Thế còn con báo ca vùng hoang vu, còn k đu vào đuôi sao chi, còn gã phù thu đi tìm cây cu Roseman vào mt ngày nóng nc tháng Tám, còn cái con người đng trên bc chiếc xe Harry c quay li nhìn bà, cái con người đau đn trong làn bi m nơi mt ngõ hp Iowa, tt c nhng cái đó đâu nơi nhng dòng ch lnh lùng này?

Lá thư đúng ra phi dài dòng nghìn trang. Đúng ra nó phi nói v đim ti hu mt dây chuyn tiến hoá v s cáo chung ca t do hành đng, v nhng chàng cao bi đang vùng vy nơi góc rào km gai, như nhng v bp mùa đông kia. Thế mà nó ch có vài dòng:

 

Chúc thư duy nht ca ông ta ghi ngày 8 tháng 7 năm 1967. Ông đã đ li nhng ch dn rõ ràng rng nhng vt kèm theo đây phi được đưa đến tay bà. Trong trường hp người ta không th tìm ra bà, các vt đó phi được thiêu hu.

 

Cũng kèm theo đây là mt hp có ghi "Thư", cha mt li nhn ca bà mà ông gi đến cho chúng tôi vào năm 1978, còn thư kia thì ông ta niêm kín và chúng tôi không h m ra.

 

Thi hài ông Kincaid đã được ho táng. Theo yêu cu ca ông, không mt vt gì được khc tên ông. Cũng theo yêu cu ca ông, tro tàn được rc mt nơi gn nhà bà, theo ch tôi biết, nơi đó gi là cu Roseman.

 

Nếu bà cn thêm tin tc gì, xin bà c liên lc vi chúng tôi, đng ngn ngi.

 

Xin bà nhn cho đây li chào trân trng ca chúng tôi.

 

Allen B Quippen, lut sư.

 

Bà ly li hơi th, di mt ri tiếp tc xem xét bên trong kin hàng.

 

Bà biết cái gì nm bên trong phong bì nh dày cm đó. Bà biết như bà biết mùa xuân s tr li sang năm vy. Bà thn trng m và ly ra mt si dây chuyn đã cũ và có khc ch ”Francesca“. Phía sau lưng là mt dòng ch rt nh viết bng mc: ”Trong trường hp người đeo b chết, xin đưa li cho Francesca John, RR2, Winterset, Iowa, USA“

 

Chiếc vòng deo tay bng bc thì được gói trong giy lc nhét cui phong bì. Cùng chiếc vòng là mt mnh giy. Chính ch ca Francesca.

 

Chính là t thư nhn ca bà gn trên cu Roseman. Ông đã gi làm k nim. T giy nhàu bn và đy ln gp, chc ông đã ct lâu ngày trong ví.

 

Bà t hi ông đã đc đi đc li t giy bao nhiêu ln trong sut nhng năm dài đó, t nhng nơi rt xa con sông Middle, rt xa qun Madison. Bà hình dung thy ông đang nhướng mt đc li dưới ngn đèn nh trên chiếc máy bay phn lc đang bay v nhng x s vô tn. Hoc đang ngi bt trên đt cnh mt túp lu tre ti mt vùng dành riêng cho cp và đc dưới ánh sáng cây đèn bm, hoc xếp li và ct cn thn trong ví da trong nhng đêm mưa tm tã Bellingham, ri li ngm nhìn bc nh chp mt người đàn bà đang da lưng vào hàng rào mt bui sáng mùa h, hay đang bước ra khi mt chiếc cu có mái che vào lúc mt tri ln.

 

C ba cái hp trong kin hàng này đu đng máy nh và các ng kính. Tt c đu nt n, hư cũ. Nơi lưng mt ng kính, bà thy khc ch ”Nikon“ và phía bên trái nhãn hiu là mt ch ”F“. Đó là cái máy bà đã đưa cho ông nơi cu Cedar.

 

Cui cùng, bà m lá thư niêm kín ca ông. Lá thư viết bng tay trên giy viết thư, ghi ngày 16 tháng Tám năm 1978.

 

Francesca thân yêu,

 

Tôi hy vng rng lá thư này đến vi em khi em còn kho mnh. Tôi cũng không biết khi nào thì lá thư này gi đến em, sau khi tôi chết. Tôi bây gi đã 65, và như thế hôm nay là đã 13 năm k t khi chúng ta gp nhau, lúc tôi lái xe lên ngõ hm nhà em đ hi thăm đường.

 

Tôi đành liu nếu thư và nhng đ vt này có th làm xáo trn đi sng ca em theo mt cách nào đó. Đơn gin ch là vì tôi không th chu ni cái ý tưởng rng cui cùng nhng đ đc ca tôi tình c nm trong mt ca hiu hay trong tay mt k xa l nào đó. Khi em nhn nhng đ này thì chc là chúng đã tình trng cũ nát ti t, nhưng tôi không còn có ai khác trên đi đ giao li và tôi đành liu gi đến cho em. Sut thi gian t 1965 đến 1975, tôi đã dùng hu hết thì gi đ trên đường. Đ cưỡng li cái ý đnh gi đin hoc đến tìm em, cái ý đnh đã theo đui tôi hu như sut cuc đi còn li ca tôi, tôi chp nhn đi là tt c nhng phóng s bên kia Đi Tây Dương mà người ta đ ngh vi tôi. Đôi khi rt thường khi, tôi t nh: K xác. Mình s đến Winterset. Iowa, giá nào đi na mình cũng phi dn Francesca theo mình". Nhưng ri tôi nh điu mà em nói vi tôi và tôi tôn trng nhng tình cm ca em. Có l em có lý. Tôi cũng không biết na. Tôi biết rng vic tôi ri b con hm trước nhà em vào bui sáng Th sáu nóng nc đó là hành đng khó khăn nht mà tôi đã làm trong đi. Và tht tôi cho là không có mt ai trong đi li phi làm mt vic khó khăn hơn thế.

 

Tôi đã thôi vic tp chí National Geographic t năm 1975 và tôi dùng nhng năm tháng sau đó đ chp nhng gì tôi thích, bng cách nhn làm nhng vic lt vt như làm phóng s đa phương, nhng công vic ch chiếm mt vài ba ngày. Như thế tt nhiên là có khó khăn v mt tài chính, nhưng tôi đã quyết rút lui. Thì tôi luôn rút lui mà.

 

Công vic ln nht ca tôi liên h đến Puget Sound. Vic này làm tôi vui. Tôi có cm giác là càng v già, người ta hay quay v vi nước.

 

à, hin gi tôi có nuôi mt con chó, mt loi lông xù màu vàng. Tôi gi nó là "Con Đường" và nó đi theo tôi phn ln khp mi nơi, mũi luôn luôn dán vào ca xe, chc đ đánh hơi nhng phong cnh đp.

 

Năm 1972, tôi b té nơi mt b dc Công viên Quc gia Acadia, Maine, b b mt cá chân. Si dây chuyn và hình trái tim văng ra khi tôi té. May mn là rơi không xa lm. Tôi đã tìm li được và nh mt người th kim hoàn sa li.

 

Đã có nhng người đàn bà đến vi tôi trước em, mt s người, nhưng không có ai sau em. Tôi đã t chn cuc sng đc thân, tôi không còn thích thú cuc sng gia đình. Mt ngày n, Canada, tôi nhìn thy mt con ngng đc mà con ngng cái ca nó đã b th săn giết chết. Em biết đó, ngng là loài sng vi nhau sut đi. Thế là con ngng đc đó gi sut ngày bay trên ao hò, ln cui cùng tôi thy, nó đang rúc vào nhng đám lúa di đ tìm kiếm con cái mt cách vô vng. Chc cái n dc như thế này, v mt văn chương, không được hay lm. Nhưng đó là nhng gì mà tôi cm thy.

 

Trong nhng bui sáng mù sương hay trong nhng bui chiu khi ánh sáng mt tri phn chiếu lên làn nước ca vùng Tây Bc, tôi c nghĩ đến em và c hình dung ra em đang đâu, em đang làm gì trong cuc đi này. Chc cũng chng có gì đc bit em đi ra vườn, ngi trên chiếc xích đu dưới mái hiên hay em đang đng nơi bn ra chén nhà bếp. Đi loi như vy.

 

Tôi nh rõ tt c. Nh mùi hương ca em, nh cái hương v ca em, ging như hương v mùa hè. Nh cái cm giác khi thân th em chm thân th tôi và nhng li em tht ra khi tôi đang yêu em. Ngày n, Robert Penn Warren có nói v ”mt thế gii dường như b Thượng đế b quên. Tuyt vi, tt c nhng gì mà tôi cm thy. Nhưng tôi không th c mãi sng theo cách y. Khi tình cm quá mnh m, tôi phi m máy cheíec Harry đi đâu đó vi "Con Đường" vài ngày.

 

Tôi không thích làm ra v t thương xót mình. Đó không phi là tính cách ca tôi. Thường khi tôi không có như vy đâu. Ngược li, tôi ý thc rng cui cùng, tôi cũng s tìm li được em. Chúng ta ri s gp li nhau như hai ht bi ca vũ tr.

 

Thượng đế, hay vũ tr, hay ta gi tên gì đi na, đã to ra cái h thng ln ca s thăng bng và trt t này, không th nào nhân ra ni kiếp người. Đi vi vũ tr thì bn ngày cũng chng kém gì hơn bn t năm ánh sáng. Tôi luôn luôn nh điu đó trong tâm trí.

 

Thế nhưng, du sao, tôi cũng ch là mt con người. Tôi có th trích dn ra đ li l duy lý triết hc, nhưng điu đó cũng không ngăn cn ni tôi thèm mun em tng ngày, tng phút, tng giây. Tn cùng nơi tôi là mt li than khóc tàn nhn v thi gian, cái thi gian mà tôi không th cùng sng vi em.

 

Tôi yêu em đến tn cùng và toàn din. Và tôi yêu em mãi mãi.

 

Người cao bi cui cùng.

 

Robert

 

TB. Hè va ri tôi đã thay đng cơ ca chiếc Harry và gi nó chy rt tt.

 

Kin hàng này đã đến sm năm năm. Và vic bà ngi mân mê, ngm nghía nhng vt bên trong gói hàng đã là mt phn ca nghi thc trong ngày sinh nht hàng năm ca bà. Bà đ nhng máy nh, si dây chuyn vi hình trái tim, chiếc vòng vào trong mt hp nh đt vào t áo qun. Bà đã đt và ch dn cho bác th mc Madison đóng chiếc hp này, vi đ ngăn, ô cu kỳ. Khi giao chiếc hp, bác nói: ”Hp đóng chi li ri rm quá“, nhưng Francesca hài lòng và mm cười.

Đc bn tho ca Kincaid là phn cui cùng ca nghi thc. Bà luôn luôn đc dưới ngn nến cui ngày. Bà thn trng đt bn tho lên chiếc bàn mi ca vàng cnh ngn nến, đt điếu thuc duy nht trong năm, mt điếu Camel, nhp mt ngum brandy và bt đu đc:

 

Rơi t chiu vô tn

Robert Kincaid

 

Có nhng ngn gió hng trăm năm mà tôi chưa h biết đến bao gi, nhưng ngay c vy, luôn luôn tôi vn có cm giác như là mình đã ci trên lưng chúng bay đi. Tôi đang chuyn vào chiu vô tn, là cái thế gii hin hu bên kia, nơi cái phn kia ca s vt, song song vi cái thế gii ca tôi. Như thế này, tay đút vào túi, hơi khom người, tôi nhìn thế gii đó xuyên qua khung kính ca mt ca hiu ln. trong chiu vô tn, có nhng khonh khc l thường. Như khi tôi đang lái xe đi dưới cơn mưa t New - Mixico đến phía Tây ca Magdalena, xa l bng biến thành đường rng và đường rng biến thành li mòn. Ri chiếc cn gt nước gt qua, li mòn bng biến thành mt góc rng chưa ai đt chân đến. Ri mt cái gt na, thì là mt không lùi xa. Ln này đy sương móc. Tôi bước trên c mn, mc áo lông thú, tóc bù xù, tay cm cây giáo ngn, mnh khnh và rn ri như mt tng băng, người đy bp tht và lòng đy qu kế. Đng sau tng băng, xa hơn tm hin hu ca s vt, nước bin sâu thm trong đó toi bơi li tung tăng, người đy vy, th bng mang. Tôi không th nhìn xa hơn na, nhưng sau cái ging phiêu sinh y thì là đ không, là vô tn.

 

Euclide không phi bao gi cũng đúng. Ông gi đnh rng có đường song song vĩnh vin, cho đến tn cùng s vt, nhưng người ta vn có th hình dung mt vin cnh phi Euclide, nơi đó các đường gp nhau tít phía xa. Mt đim khut. Mt o nh ca s hi t. Du sao, tôi biết đó không gì khác hơn là mt o nh. Đôi khi có mt s gp g t sinh, khi đó hai thc th hoà tan làm mt. Mt mi ràng buc êm đm. Không h có mt ch giao ngang được vch nên bi mt thế gii ca lý tính chính xác. Không mt tiếng đng ca s vãng lai. Ch làmt hơi th. Vâng, đúng, đó là cách thế và có l c cm xúc ca nó na.

 

Và tôi chm rãi đi v cái thc ti khác đó, đi mp mé bên nó, lướt qua nó, luôn luôn vi tt c sc mnh, nhưng luôn luôn vi tm lòng thành. Và cái con người kia biết điu đó, nó tiến li gn bng cái sc mnh ca nó và đến lượt nó, biến thành chính tôi.

 

Đâu đó, trong lung hơi th này, hin lên mt điu nhc và mt vũ điu kỳ l bt đu theo mt nhp bước kỳ o làm du lòng con người ca băng giá vi ngn lao và b tóc bù xù. Và chm chm - luôn luôn quay chm, quay chm - con người ca băng giá ngã xung... rơi ra ngoài chiu vô tn... rơi đến nơi nàng.

 

Và thế là chm dt ngày sinh nht th sáu mươi by, Francesca sp xếp li phong bì vào nơi ngăn trên ca t. Sau cái chết ca Richard, bà quyết đnh ct các di vt đó vào két st nhà băng, nhưng c vào giai đon này trong năm, bà li đem v đ nhà vài ngày, đt trong t áo trong phòng bà.

 

Hi chiu, bà đã đến cu Roseman. Còn bây gi bà bước ra hiên, ly khăn lau chiếc xích đu ri ngi xung đó. Tri lnh nhưng bà luôn luôn ngi li đó vài phút, sau đó đi v phía hàng rào nơi cánh đng, đng yên mt lúc, ri đi đến li vào ngõ nhà. Hai mươi hai năm sau, bà vn còn thy hình nh ông bước xung khi chiếc xe ti đ hi đường, bà vn còn thy hình nh chiếc Harry nhp nhô trên đường quê và thy Robert Kincaid đng trên bc xe, ngước mt nhìn lên phía ngõ

Lá thư ca Francesca

 

Francesca chết vào tháng giêng năm 1989, khi đó bà 69 tui. Robert Kincaid nếu còn sng thì năm đó đã 75. Người ta chn đoán cái chết ca bà là ”t nhiên“. Người bác sĩ bo Michael và Carolyn: ”Đơn gin là bà ch ra đi. Tuy vy chúng tôi hơi bi ri mt chút. Chúng tôi không tìm thy nguyên nhân rõ ràng ca cái chết này. Mt người hàng xóm thy bà nm gc xung trên chiếc bàn phòng bếp“.

 

Trong mt lá thư gi cho lut sư ca mình, năm 982, bà đã yêu cu khi bà chết thân th phi được ha táng và tro thì ri xung cu Roseman, qun Madison. Vic ho thiêu thi hài là điu có mt không hai - chng rõ đt trên cơ s nào, nhưng người ta vn xem vic ho thiêu là mt hành đng bi hoi - vì thế yêu cu này ca bà gây ra nhiu bàn tán trong dân chúng quán nước, trm xăng...

 

Sau tang l, Michael và Carolyn đi chm chm đến cu Roseman và làm theo ước nguyn cui cùng ca m mình. Do ch chiếc cu này cũng chng xa cho nên vic làm này cũng không phi là mt đòi hi quá đáng đi vi gia đình, nhưng h t hi ti sao m mình, mt người khá sáng sut, li x s mt cách có v thn bí như vy và ti sao bà li không đòi được chôn ct cnh cha mình như người ta thường làm.

 

Sau đó Michael và Carolyn tr v nhà thu xếp mi chuyn. H nhn được nhng di sn trong chiếc hp ngân hàng v trước s hin din ca mt lut sư trong vùng.

 

Ti nhà, hai anh em chia nhau giy t mà h sp phi đc. Các phong bì bng giy dày thuc phn Carolyn, nm trong mt đng giy t, đ đc khác. Cô ngc nhiên m và ly ra mt tp tài liu. Cô đc lá thư mà Robert Kincaid viết năm 1965 cho Francesca. Ri cô đc lướt qua lá thư năm 1978 và lá thư mà lut sư Seattle gi năm 1982. Cui cùng cô nghiên cu nhng bài ct trong báo.

 

”Anh Michael này“, gin nói mơ màng và hn lon ca cô làm anh ngc nhiên và anh ngng đu lên. Mt Carolyn nhoà l và ging cô run run: ”M yêu mt người đàn ông tên là Robert Kincaid. Anh có nh s bào National Geographic v nhng cây cu có mái che mà c hai đa mình đu phi đc không? Chính ông ta là người đã chp nhng bc nh này. Và anh có nh hi đó bn con trai có nói v mt người l mt mang máy nh không? Chính ông ta đy“.

 

Michael ngi đi din vi cô ta, cà-vt ni rng, c áo m tung. ”Nói i chm chm đi nào. Anh chng hiu gì hết“.

 

Sau khi đc my bc thư, Michael đng dy lc trong t nơi tng trt, ri lên phòng Francesca. Trước đây anh không bao gi thy cái hp bng g h đào này. Anh m ra và đt lên tên bàn phòng bếp. ”Carolyn này, đây là nhng chiếc máy nh“.

 

Trong hp, dán vào mt bên thành là mt phong bì niêm kín bên ngoài t tay Francesca viết tên ca Michael và Carolyn, còn chen vào gia my cái máy nh là ba cun s tay đóng bìa da.

 

”Anh không chc đ sc đc nhng điu trong phong bì này - Michael bo cô em - Đc cao ging lên nếu em thy đ can đm“.

 

Carolyn xé phong bì và bt đu đc:

 

Ngày 7 tháng 1 năm 1987

Carolyn và Michael thân yêu,

 

Bi m thy mình đang hoàn toàn kho mnh, m nghĩ rng đã đến lúc m phi thu xếp mi chuyn hu s ca m đâu vào đy, như người ta thường nói. Có mt điu, mt điu rt quan trng mà các con phi biết. Đó là lý do ti sao m viết thư này cho các con.

 

Khi các con nhn cái hp này ca m và tìm thy trong đó cái phong bì ln gi cho m năm 1965, thì m nghĩ rng các con đã đc xong lá thư này. M mun các con nếu có th được ngi nơi bàn nhà bếp đ đc. Các con s hiu ngay ti sao m li yêu cu như vy.

 

Tht cũng khó cho m khi phi viết tt c nhng điu này cho các con mình, nhưng m phi làm. Có mt điu quá mnh m, quá đp nên không th đ nó chết theo m được. Và nếu các con bt buc phi biết m các con là ai, vi nhng sai lm và vi nhng tính cht như thế nào, thì các con cn phi biết nhng điu mà m sp nói đây. Vy các con hãy can đm lên.

 

Chc các con đã biết, ông y tên là Robert Kincaid. Còn "L" là tên gia nhưng m cũng chng biết nó là ch tt ca tên gì. Ông y là nhiếp nh gia và ông đến đây năm 1965 đ chp nhng chiếc cu mái che.

 

Chc các con còn nh, c thành ph mình náo đng lên khi các bc nh này xut hin trên t National Geographic. Có l các con cũng còn nh m đã đt mua dài hn t tp chí này k t lúc đó. Bây gi hn các con hiu lý do vì sao m đã quan tâm đc bit như vy. Cũng nên nói cho các con biết là m đã cùng ông y (m mang xách cho ông) khi ông chp nh chiếc cu Cedar.

 

Các con nên hiu rng, m yêu quý cha các con trước đây và bây gi na. M biết cha các con là người tt và ông đã cho m hai đa con mà m yêu du.

 

Nhưng Robert Kincaid là mt con người hoàn toàn khác, không ging như bt c người nào trên đi m đã gp hoc người nào m đã tng nghe nói, du là qua sách v. M khó có th làm cho các con không phi là m. Sau na các con không h tiếp xúc vi ông y, các con không nhìn thy ông y đi hay nghe ông y k li vic ông y đã tìm ra cái đim chung cc ca dòng tiến hoá như thế nào. Có l nhng cun s nht ký và nhng bài ct ra t báo s giúp các con hiu hơn, nhưng như thế chc cũng không đ.

 

Theo mt nghĩa nào đó, ông y không thuc v trái đt này. M không th nào din đt tt hơn. M luôn nghĩ rng ông y ging như mt con báo đi phiêu du trên đuôi ca mt sao chi. Ông đúng là có thân th và cách chuyn đng ca con báo. Ông có th tp trung mt sc mnh không ng vi mt tính tình va sôi bng va du dàng cũng như nơi ông có mt ý thc sâu xa v điu bi thm. Ông cm thy không còn có lý do đ hin hu trong mt thế gii ca máy tính và robot, mt thế gii được t chc quá hoàn ho. Ông y t xem mình như là mt trong nhng chàng cao bi cui cùng - ch ca ông y - và ông cũng em mình như là mt người duy - quá - kh.

 

Ln đu tiên m thy ông là lúc ông đang dng li đ hi thăm đường đến cu Roseman. Khi đó ba cha con đang đi d ch phiên Illinois. Các con hãy tin rng không phi m đi tìm mt cuc phiêu lưu đâu. Đó là điu cui cùng mà m nghĩ đến. Nhưng m đã nhìn ông y chưa đy nưam phút và m biết rng m đã ham mun ông y, du rng sau đó m còn ham mun ông y nhiu hơn na.

Và m van các con, các con đng hình dung ra mt gã Casanova chuyên chy theo tán tnh các cô gái quê. Ông y không h ging loi người đó chút nào. Tht ra ông y khá nhút nhát và m cũng chu trách nhim như ông y v nhng điu gì đã xy ra. Còn hơn na. M đã móc t giy nhn - hin đang nm cùng vi chiếc vòng tay trong hp - nơi cu Roseman đ nhn ông gp li bui sáng sau ln gp g đu tiên. Không k nhng bc nh mà ông đã chp m, t giy này là bng chng duy nht v s hin din ca m mà ông đã gi sut bao nhiêu năm tri.

 

M biết rng con cái thì thường hay có khuynh hướng nghĩ rng cha m chúng không có dc tình gì hết, bi vy m hy vng rng nhng điu m sp nói vi các con đây không làm các con chn đng và nht là m hy vng rng điu đó không phá hu nhng ký c mà các con đã có v m.

 

Trong căn nhà bếp cũ k ca chúng ta, Robert Kincaid và m đã tri qua nhng gi bên nhau, m và ông y đã nói chuyn, đã khiêu vũ dưới ánh sáng ca ngn đèn cy. Và ri, đúng vy, m và ông y đã yêu nhau trong căn phòng này, trong phòng ng, trên c và hu như trên khp mi nơi mà các con có th hình dung ra được. Đó là mt mi quan h tình dc phát xut t sc mnh l lùng siêu vit kéo dài trong nhiu ngày không h gián đon. Trước đây m luôn luôn dùng t "sc mnh" khi nghĩ v ông y. Và đó cũng chính là cái n tượng mà ông y toát ra khi bn m gp nhau ln đu tiên.

 

Ông y có tim lc như mt mũi tên. Đơn gin là m mt hết sc t v khi ông y yêu m. M không h cho mình là yếu đui. Nhưng m như b chìm lm bi cái sc mnh th cht và cm xúc thun tuý đó. Lúc mà m tht lên điu y vi ông, ông ch tr li m: "Tôi là con đường, là k l hành à là tt c nhng cánh bum dn v bin c".

 

Sau đó m đã kim tra li t này trong t đin. Người đây khi nghe đến t "L hành" (peregrine), trước hết h nghĩ v mt con diu. Nhưng t này có rt nhiu nghĩa là "k l, không chn ". Mt nghĩa khác là "k lang thang lc loài hay người di trú". T này xut phát t tiếng La tinh "peregrinus", có nghĩa là k l. Ông ta đng thi là tt c nhng th đó - mt k l theo cái nghĩa chung nht ca t này, mt k lang thang và bây gi m nh li ông cũng rt ging mt con diu na. Các con nên hiu rng điu m c din đt không th nói ra hết bng mt vài t ngh. M ch mong mun rng c hai chúng con đu tri qua nhng kinh nghim như m, du rng hin nay điu đó khó có th được. M biết rng cái quan nim như thế không phù hp trong thi đi chúng ta, và m không nghĩ rng mt người đàn bà có th có được mt sc mnh đc bit như Robert Kincaid. Vy thì Michael, dành cho con đy. Còn v Carolyn, điu bt hnh là trên đi này ch có mt Robert Kincaid duy nht và sau ông y không còn ai na.

 

Nếu ngày đó không có cha con và các con thì m đã đi theo ông y ngay, bt c đi đâu. Ông y có yêu cu m cùng đi, ông van nài m. Nhưng m đã không nghe li và đó là mt con người quá nhy cm và quá tt nên ông y không bao gi có ý đnh làm đo ln cuc đi ca chúng ta. Tuy vy, đây có mt điu nghch lý: Nếu không do Robert Kincaid thì không chc m li nơi trang tri này na không. Trong bn ngày, ông y đã cho m mt cuc đi toàn din, mt vũ tr và đã kết hp nhng phn khác nhau ca m li thành mt thc th duy nht. M không bao gi ngng mơ tưởng v ông y. Ngay c khi m không nghĩ mt cách có ý thc, m vn cm thy ông, ông luôn luôn có mt đó. Điu này không làm st m đi chút nào tình cm mà m dành cho các con và cho cha các con. Nếu trong mt khonh khc nào đó m ch nghĩ v mình thì m không còn chc là m đã quyết đnh đúng.

 

Nhưng nếu m nghĩ v gia đình chúng ta thì m gn như chc chn rng m đã hành đng đúng.

 

Tuy vy, đ thành tht vi các con, m phi nói rng, ngay t đu, Robert Kincaid đã hiu hơn m v cái mà m cùng ông y hp thành. M nghĩ rng m ch bt đu hiu ln ln điu đó vi thi gian. Nếu m đã hiu mt cách rõ ràng khi đó thì có l m đã ra đi cùng vi ông.

 

Robert nghĩ rng thế gii này đã tr nên quá duy lý, đã thôi tin vào kh năng huyn bí ca s vt. Và m thường t hi có phi m đã quá duy lý khi quyết đnh như vy không.

 

M chc rng các con thy nhng ý nguyn cui cùng ca m là khó hiu hoc nghĩ rng m hơi ln thn vì tui già. Khi các con đã đc lá thư mà người lut sư Seattle gi cho m năm 1982 và nhng cun s tay ca m, các con s hiu vì sao. M đã trao cuc đi m cho gia đình, và m trao cho Robert Kincaid nhng gì còn li ca m. M nghĩ rng cha các con biết có mt cái gì đó nơi m mà ông không th đt ti, cũng như đôi khi m t hi có tht ông không m cái phong bì mà vào lúc đó m còn đ trong t áo trong nhà. Ngay trước khi chết, lúc m ngi sát cnh ông trong bnh vin Des Moines, ông đã bo m: "Francesca, anh biết rng em gi nơi người em nhng gic mơ. Anh rt bun đã không th thc hin được nhng gic mơ đó". Đó là cái khonh khc xúc đng nht trong đi sng chung ca m và cha các con.

 

M cũng không mun các con bày t s quy trách, òng thương hi hay nhng tình cm đi loi như vy. M không h có ý đnh đó. M ch mun rng các con biết m đã yêu Robert Kincaid đến mc nào. M đã sng vi cái tình yêu y sut mi ngày mi năm và ông y cũng vy.

 

Du rng sau đó ông y và m không bao gi còn được nói vi nhau na thì m và ông y vn b buc cht ly nhau như hai con người trong cuc đi này có th buc cht vi nhau. M không th tìm ra t đ din đt cho đúng. Chính ông y là người đã din t t tường hơn khi nói rng m và ông y đã thôi là hai cá th riêng bit đ tr thành mt con người th ba to thành bi chính hai người kia. K t đó, c ông y và c m không bao gi hin hu mà không có cái con người th ba kia. Và cái con người đó đã b đày i phi lang thang cho đến phút cui cùng.

 

Carolyn, con còn nh ln m con mình cãi vã khng khiếp v chuyn chiếc áo màu hng nht móc trong t m không? Con tìm thy và con mun mc. Con có nói con nh rng m không bao gi mc cáo áo đó c, vy ti sao không cho con. Thì chính đó là chiếc áo m đã mc ln đu tiên khi Robert Kincaid và m yêu nhau. M chưa bao gi đp như trong đêm y. Đó là lý do ti sao m không bao gi mc na và m cũng không chu đem cho con.

 

Sau khi Robert Kincaid đi khi đây vào năm 1965, m mi thy là mình biết rt ít v ông y cũng như v chuyn gia đình ông y. Nhưng m nghĩ rng m đã biết tt c nhng điu còn li - nhng điu tht s quan trng - trong nhng ngày ngn ngi đó. Ông là đa con duy nht, cha m ông đã chết và ông sinh ra ti thành ph nh bang Ohio.

 

M không biết chc là ông ta có hc đi hc không, ngay c trung hc na, nhưng ông có mt trí tu sc bén, trc giác, nguyên thu, gn như thn bí. Ông đã cùng đi vi thu quân lc chiến vi tư cách là phóng viên nhiếp nh Nam Thái Bình Dương trong thế chiến th hai.

 

Ông đã kết hôn và ly d, rt lâu trước khi gp m. Ông không có con. V cũ ông ta là mt nhc công, mt ca sĩ hát dân ca. Theo ch m biết, vic ông vng mt dài đ đi làm phóng s đã làm hôn nhân ca h tan v. Ông chu trách nhim v cuc chia tay này. Ngoài điu nói trên, Robert Kincaid không còn có gia đình theo như m biết. M mong mun các con dành cho ông mt ch trong gia đình chúng ta, du m biết điu đó tht khó khăn cho các con lúc đu. ít ra thì m cũng có mt gia đình, mt cuc sng đ chia s vi người khác. Robert thì ch có mt mình. Đó là mt điu bt công và m biết điu đó.

 

M mun, ít ra m tin rng tt c nhng điu này các con s gi riêng trong gia đình chúng ta đ gi lòng tôn kính v cha các con và đ cho các con quyết đnh. Trong trường hp nào đi na, m cũng không bao gi h thn v nhng gì mà Richard và m đã chia s. Ngược li, du m đã yêu ông y mt cách tuyt vng trong sut ngn y năm tri, nhưng vì nhng lý do ca riêng m, m ch tìm cách liên lc vi ông y mt ln duy nht. Đó là sau cái chết ca cha các con. Nhưng m không tìm được và m đã s rng có điu gì đó xy đến vi ông y. Chính vì s như thế mà m đã không dám tìm thêm na. Chng qua là m s chm trán vi s tht. Vy thì các con có th tưởng tượng ra m đã cm thy như thế nào khi nhn được gói hàng có lá thư ca người lut sư vào năm 1982.

 

M đã nói m hy vng rng các con hiu và không phê phán m. Nếu các con yêu thương m, các con phi yêu thương nhng gì m đã làm.

 

Robert Kincai đã mang li cho m cái điu mà mt người đàn bà, rt ít hoc có l không mt ai, có th có được. Ông y rt người và rt nhit thành, ông y xng đáng vi lòng kính trng và có l c lòng yêu thương na, ca các con. M hy vng rng các con cho ông y c hai th. Qua m, và theo cách ca mình, ông y đã t ra tt vi các con. M luôn luôn bên các con.

 

M

 

Hai anh em im lng ngi trong căn phòng bếp cũ k. Michael c đnh thn và nhìn ra ca s. Carolyn tn mn quan sát căn phòng, bn ra chén, nn, bàn... tt c nhng gì quanh cô.

Khi cô m ming được thì ch là mt li thì thm: ”Anh Michael, hãy nghĩ v h, yêu nhau đến thế trong ngn y năm tri. M đã t khước không đi vi ông y vì cha và vì chúng ta. Còn Robert Kincaid thì xa m do kính trng tình cm ca m. Anh Michael, đó là ý tưởng mà em khó chu đng. Chính mt phn vì chúng ta mà mi tình l thường y phi đt đon.

 

M và ông ta đã sng vi nhau bn ngày. Ch bn ngày, cho tt c cuc đi. Chuyn đó xy ra khi chúng ta đang đi d cái ch phiên ngc nghếch Itilinois. Anh hãy nhìn nh m này. Em chưa bao gi thy m như vy. Đó là do tác đng ca ông y. Anh xem đây, m trông kiêu sa và duyên dáng biết chng nào vi mái tóc bay trog gió và khuôn mt tràn đy sc sng. M tuyt vi quá“.

 

Chúa ơi - Đó là tt c nhng gì Michael có th tht ra và anh ly khăn tay lau trán, kín đáo qut nước mt trước Carolyn.

 

Carolyn tiếp: ”Rõ ràng là ông y không h c liên lc trong sut nhng năm đó. Hn ông y đã chết mt mình, đó là lý do ông gi li tt c đ đc cho m. Em còn nh chuyn em cãi ln vi m v cái áo đó. Nhiu ngày. Em gi đò tc tưởi và đòi m gii thích. Ri em ly không nói chuyn vi m na. Nhưng m ch nói: ”Không, Carolyn, cái áo này thì không được“.

 

Michael nh đến cái bàn cũ xì mà hin h đang ngi. Thế ra đó là lý do ti sao m anh li bo anh mang li vào phòng bếp sau khi cha anh mt.

 

Carolyn ly tay m cái phong bì cm cm:

 

”Đây là vòng, dây chuyn bng bc có gn hình trái tim. Và c cái mnh giy nhn mà m có nhc đến trong thư, mnh giy m đã móc lên cu Roseman. Vì thế mà trên tm nh ông ta gi, mình thy mt mnh giy nh gn trên cu.

 

Anh Michael, thế chúng mình s làm gì đây? Anh c suy nghĩ đi. Em xung ngay“.

 

Cô chy lên cu thang ri ít phút sau chy xung vi chiếc áo dài màu hng bc cn thn trong bao ni lông.

 

Cô ly ra và ch cho Michael.

 

”Anh hãy hình dung m trong chiếc áo này, khiêu vũ vi ông ta trong nhà bếp. Anh hãy nghĩ đến sut thi gian h đây và v hình nh m, phi thy khi m đang nu ăn và khi m ngi bàn này tho lun v chuyn anh em mình, v vic chn la trường hc và v nhng khó khăn mà anh em mình phi vượt trong cuc hôn nhân sau này ca chúng mình. Chúa ơi, so vi m, chúng mình hin nay còn ngây thơ và kém trưởng thành quá đi mt“.

 

Michael lc đu bước v phía t bếp. ”Em có nghĩ rng m có đ mt ít rượu nào đây không? Anh thy cn ung mt chút quá. à, lúc nãy em hi, anh tht không biết chúng ta phi làm gì?“.

 

Anh lc t và tìm được mt chai brandy đã gn cn. ”Còn đ cho hai người. Em mun ung không?“.

 

Có, cho em mt chút.

 

Michael ly ra hai ly rượu dùng đ ung brandy và đ lên bàn. Anh rót hết phn rượu còn li trong chai ra ly trong khi Carolyn bt đu lng l đc cun nht ký đu tiên: ”Robert Kincaid đến vi mình ngày Th hai, 16 tháng 8 năm 1965. Ông ta đi tìm cây cu Roseman. Đó là mt bui chiu nóng nc và ông lái mt chiếc xe ti nh tên là Harry...“.

Tái bút

 

Con ó đêm Tacoma

 

Trong thi gian tôi viết v câu chuyn ca Robert Kincaid và Francesca Johnson, tôi càng mun tìm hiu chi tiết v cuc đi ca Kincaid thì tôi càng ít biết v ông và cuc sng ca ông.

 

Ch mt vài tun trước khi cun sách này được in ra, tôi đáp máy bay đi Seattle. Mt ln na, tôi c gng tìm nhng thông tin b túc v Robert Kincaid.

 

ý tưởng này cht đến vi tôi khi tôi nghĩ rng là mt người yêu nhc và bn thân ông ta cũng là mt người chơi ghi-ta, Robert Kincaid hn phi quen biết vi mt ai đó trong gii âm nhc và ngh Puget Soud. Người có trách nhim Tiu ban Ngh thut và Sân khu ca t Seattle Times đã giúp tôi nhiu. Ông ta chưa h nghe nói v Robert Kincaid, nhưng ông đ cho tôi tham kho tt c danh mc ca t báo t năm 1975 đến 1982, giai đon mà tôi quan tâm.

 

Khi lt qua nhng s in vào năm 1980, tôi gp mt bc hình chp mt người da đen chơi nhc nhc Jazz, mt tay thi saxo có bit danh là John ”ó đêm“ Cummings và bc nh ký tên Robert Kincaid. Nghip đoàn nhc công đa phương đưa tôi đa ch ca Cummings, cũng cho tôi biết thêm là ông ta không còn chơi nhc vi tư cách chuyên nghip na đã năm năm nay. Ông ta mt con ph nh nơi khu công nghip Tacoma, ch xa l 5 dn đến Seattle.

 

Tôi đã phi lui ti nhiu ln nơi căn h Cummings mi gp được ông ta. Lúc đu, ông ta có v không mun nói, nhưng khi thy rng tôi thành tht quan tâm đến Robert Kincaid, ông tr nên nhit tình và nói huyên thuyên. Nhng trang sau đây là li nói ca Cummings do tôi ghi li - có sa đôi chút ch nghĩa - khi đó ông này đã by mươi tui. Tôi ch m máy ghi âm và nghe ông k v Robert Kincaid.

 

Bài phng vn "ó đêm" Cumming

Khi đó tôi chơi cho mt ban nhc Seattle và tôi cn mt tm nh đen trng đ qung cáo. Tay chơi bass trong ban nhc có nói vi tôi v mt gã sng trên mt hòn đo gn đy chp coi b được lm. Y ta chng có đin thoi nên tôi phi viết nhn vài ch.

 

Y ta đến, té ra là mt lão trông tàng lm, mc qun jean, đi ng và dây đeo qun màu cam. Y ta lôi ra my cái máy nh cũ xì đến phát khiếp, côi b không còn dùng được khiến tôi phi la lên: Ô là là!

 

Y bo tôi đng da vào bc tường sáng cm cây saxo và yêu cu tôi chơi ch đng ngng li. chơi thì chơi, trong chng ba phút gì đó. Nhìn k, tôi thy y ta trông cũng được, có cp mt xanh lnh bun mà tôi chưa h thy trước đó bao gi.

 

Mt lúc, y ta bt đu chp. Ri y hi tôi có th chơi bài ”Lá úa“ không. chơi thì chơi. Tôi chơi chng mươi phút trong khi y thay hết máy nh này đến máy nh khác và chp. Ri y bo: ”Tt ri, mai ông có nh“.

 

Ngày sau, y mang anh li cho tôi và tôi té nga. Người ta đã chp tôi hàng tá nhưng chưa có bc nào sánh được vi nhng tm này. Y bo tôi tr y 50 đôla, vi tôi s tin đó không đt lm. Y ta cám ơn tôi và khi đi ra, y hi tôi chơi đâu. Tôi tr li: ” quán Shorty“.

 

Hôm sau, khi trên bc, tôi nhìn xung thính gi và thy nơi mt bàn khut trong góc, y đang ngi lng l lng nghe. T đó y thường đến quán mi tun mt ln, luôn luôn vào ngày Th ba, luôn luôn ung bia, nhưng không ung nhiu.

 

Đôi khi lúc ngng chơi, tôi ghé li bàn y và nói chuyn ít phút. Y trm lng, không nói gì nhiu nhưng rt d thương. Y luôn luôn nhã nhn yêu cu tôi chơi bài ”Lá úa“.

 

Biết nhau mt ít, người ta d thân nhau. Tôi rt thích đi dc hi cng ngm nhìn nhng chiếc tàu, té ra y cũng vy. Vì thế chúng tôi hay ngi trên ghế đá chuyn vãn sut bui chiu. thì chuyn lm cm ca hai lão già cm thy mình hết còn hu dng, đã bên l cuc đi.

 

Thường y hay dt theo con chó. Trông khá đp. Y gi nó là ”Con Đường“.

 

Y có biết v ma thut. Nhng tay chơi nhc jazz cũng vy. Cho nên chúng tôi hp nhau. Anh bn biết đy, anh bn chơi mt khúc đã chơi hàng ngàn ln mà nay đt nhiên hàng tá ý tưởng mi m vt ra t cây ”xc“ ca anh bn thì không phi chúng có được t b óc ca anh bn đâu. Y nói vi tôi rng nhiếp nh và đi sng nói chung cũng thường như vy. Và y thêm: ”Làm tình vi người đàn bà mình yêu cũng vy“.

 

Y đang nghiên cu mt k xo đ to ra hình nh t âm nhc. Mt ngày n, y bo tôi: ”John, anh thy cái đip khúc mà anh luôn chơi trong nhp th bn ca bài ”Người đàn bà kiêu kỳ“? Tôi nghĩ là tôi đã bt được cái này vào nh sáng nay. ánh sáng chiếu trên nước đúng ht như ý toi mun và con hc xanh bay mt vòng trong ng ngm ca tôi, tt c đu cùng mt lúc. Chính là tôi đã tht s nghe và thy đip khúc ca anh. Tôi đã da vào đó đ đưa vào máy nh“.

 

Y dùng tt c thi gian đ nghiên cu vic chuyn âm nhc thành hình nh. Côi b điu này ám nh y d lm. Tôi cũng chng biết y sng bng gì na. Y cũng chng nói gì nhiu v mình. Tôi ch biết là y tng đi nhiu nơi đ chp nh ch không biết gì khác hơn. Mt ngày n, tôi hi y v cái miếng bc gn nơi si dây chuyn y đeo c. Nhìn gn, tôi thy trên đó có khc ch ”Francesca“. Tôi mi hi y: ”Chc là mt cái gì đc bit lm?“.

 

Y không nói gì mt lúc, ch nhìn làn nước. Ri y hi: ”Anh có rnh không?“. Có ch, hôm đó ngày Th hai, tôi được ngh, nên tôi bo y tôi có đ thì gi.

 

Thế là y bt đu nói, như th người ta m mt cái vòi nước vy. Y nói sut c bui chiu ri gn như sut bui ti luôn. Tôi có cm giác như y gi tt c nhng điu đó sâu trong lòng t quá lâu ri.

 

Y chng bao gi gi nói cho tôi h ca người đàn bà, cũng như câu chuyn xy ra đâu. Nhưng mà, anh bn , cái lão Kincaid này qu là mt nhà thơ khi y nói v bà ta. Bà này hn phi là mt cái gì đáng k, mt cái gì linh thiêng lm. Y cũng đc cho tôi đon đu ca mt bài viết vy - cái gì v chiu vô tn, nếu tôi nh không lm. Tôi nh là khi đó tôi nghĩ nó ging nhng bài sáng tác ngu hng ca Ornette Coleman vy.

 

Và anh bn ơi, y va nói va khóc. Y khóc, nhng git nước mt to b, cái loi nước mt mà phi già người ta mi có th khóc thế được, cái điu khóc mà mt tay saxo có th chơi. Sau đó tôi mi hiu ti sao y bao gi cũng mun tôi thi bài ”Lá úa“. Ông bn , tôi bt đu thy yêu cái lão này. Mt con người có nhng tình cm như thế đi vi mt người đàn bà thì đáng cho ta yêu lm ch.

 

Thế là tôi bt đu nghĩ v y và người đàn bà ca y. Nghĩ v cái mà y gi là ”nhng phong cách ca tin nhân“. Tôi t nói: ”Mình s chơi v cái sc mnh y, v cái tình yêu y, nhng cái ”phong cách ca tin nhân“ y phi phát ra t cây kèn ca mình“. Cái y tht tr tình.

 

Thế là tôi viết cái bn nhc này. Tôi mun s dng mt th pháp đơn gin, sc so. Viết nhng cái phc tp thì rt d. Cái khó là đơn gin. Tôi hì hc sut ngày cho đến khi thành công. Ri tôi viết li và son luôn hoà âm cho dương cm và th cm. Ri mt ti n, tôi chơi bài đó trên sân khu.

 

Y có mt, ti Th ba, như mi ln. Được, ti hôm đó quán yên tĩnh, ch có chng hai mươi khác, người ta cũng chng tht chú ý chúng tôi cho lm.

 

Y ngi im, chăm chú nghe như bao gi, tôi tuyên b trong mi-crô: ”Tôi s chơi mt bn nhc do chính tôi viết tng mt người bn. Bài đó tên là ”Francesca“.

 

Va nói tôi va nhìn y. Y đang quan sát chai bia nhưng khi nghe tôi nói ”Francesca“ y t t ngng đu lên, đưa hai tay lùa vào mái tóc bc xám, thp mt điếu camel và đôi mt xanh ca y đăm đăm nhìn tôi.

 

Cây ”xc“ ca tôi chưa bao gi chơi hay đến như vy. Tôi làm cho nó khóc than cho c ngàn cây s và cho nhng năm dài cách bit. Có mt khúc bun trong kh đu ca bài lp theo tên ca người đàn bà y: ”Fran...ces...ca“.

 

Khi tôi chơi xong, y đng thng lên, mm cười ri lc nh đu, tr tin và bước ra. Sau đó, tôi luôn luôn chơi bài này khi thy y đến. Y có đóng khung mt bc nh chp chiếc cu có mái che cũ k đem tng tôi đ cám ơn. Bc nh treo kia kìa. Y chng bao gi nói y chp đâu, nhưng dưới ch y ký tên có ghi ”Cu Roseman“.

 

Mt chiu Th ba n, cách đây by hay tám năm, không thy y đến. Tun tiếp theo cũng vy. Tôi nghĩ y b bnh hay gp chuyn gì đó. Tôi bt đu lo ngi. Tôi xung cng, hi thăm. Chng ai biết y c. Cui cùng, tôi phi đáp tàu đi qua hòn đo ch y . Đó là mt túp lu cũ k nm gn b nước.

 

Tôi đang đi quanh lu thì mt người hàng xóm bước ra hi tôi tìm gì. Tôi tr li. Người hàng xóm bo rng y đã chết cách đây khong mười ngày. Anh bn ơi, nghe thế tôi hết sc đau lòng. Cho đến bây gi cũng vy. Tôi thc s yêu mến y ta. Có mt cái gì l nơi con người y. Tôi cho rng y biết nhng điu mà chúng ta không hiu được.

 

Tôi hi người hàng xóm v con chó. Ông ta không biết. Ông ta cũng không biết c tên Robert Kincaid na. Thế là, tôi bèn gi bên ch ”phú de“ đ hi cho chc và qu h đang gi con chó. Tôi bèn đến lãnh v và đem cho thng cháu. Ln cui cùng tôi thy, thng cháu tôi và ”Con Đường“ thích nhau lm. Điu đó làm tôi vui.

 

Thế là gn hết chuyn. Không lâu sau khi tôi biết chuyn xy ra cho Kincaid, cánh tay trái ca tôi b tê khi chơi kèn quá hai mươi phút. Có chuyn không n ct sng ca tôi. Thế là tôi thôi vic.

 

Nhưng mà ông bn , tôi b ám nh bi câu chuyn y k, v y và v người đàn bà. Thế là, vào tt c nhng ti Th ba, tôi đu ly cây saxo ra và chơi bn nhc tôi đã viết tng y. Tôi chơi đây và ch đ cho chính tôi nghe.

 

Tôi cũng chng hiu ti sao, khi chơi, tôi luôn luôn nhìn vào tm nh y tng. Tôi không biết rõ, nhưng có mt cái gì đó khiến tôi không th ri mt khi bc nh khi chơi bn nhc này.

 

Tôi còn đây, trong hoàng hôn ca cuc đi. Tôi làm cho cây kèn già nua khóc lên. Tôi chơi bn nhc dành cho mt người đàn ông tên là Robert Kincaid và mt người đàn bà mà y gi là Francesca.

Người theo dõi