Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Những chiếc cầu ở quận Madison-1

Nhng chiếc cu qun Madison

Robert James Waller

Robert Kincaid

 

Ngày 8 tháng 8 năm 1965, bui sáng. Robert Kincaid đóng ca căn h hai phòng nh xíu thuc tng ba trong mt toà nhà hình dng khá kỳ cc Bellingham, tiu bang Washington. Ông bước xung cu thang g, tay xách vali, còn chiếc ba lô đeo lưng cha đy dng c nhiếp nh, qua hành lang ra phía ca dn đến chiếc xe ti c nh cũ k ca mình hiu Chevrolet, đang đu ch dành riêng cho người sng trong chung cư.

 

Trong xe, có mt ba lô khác, mt thùng đng nước đá c nh, vài bch Camel, mt bình thu, mt gi trái cây. Sau ”cp“ xe, đ mt cây đàn ghi-ta. Ông đt hai xc vào ch ngi, còn thùng nước đá và giá máy nh thì cho nm trên sàn. Vòng ra phía sau nhét li cây đàn và chiếc vali, chèn thêm mt bánh xe ”xơ cua“ vào cho khi lc ri buc bng mt si dây vi. Dưới si dây, ông còn ph mt miếng vi du cho chc ăn.

 

Ri ông ngi vào tay lái, đt mt điếu Camel và đưa mt nhìn đ đc đem theo mt ln cui: gn 200 tm phim các loi, nht là phim Kodachrome tc đ chm; my cái giá ba chân, thùng nước đá, ba máy nh và năm ng kính; my chiếc qun jean và ka-ki, sơ-mi. Ô kê. Đ ri. Nếu có quên gì thì có th mua dc đường.

 

Kincaid mc mt chiếc qun Levi’s bc màu, ng đi đương hiu Red Wing cũ mèm, áo sơ mi ka-ki, dây đeo qun màu vàng. Nơi chiếc nt bng da to b đeo mt con dao loi ca quân đi dùng, nm trong bao.

 

Ông nhìn đng h: 8 gi 17. Chiếc xe ti nh n máy. Ông phóng nhanh qua nhng ngõ hp dưới ánh mt tri đang còn b che khut. Ông băng qua Bellingham, theo hướng Nam v đường Washington 11, men đường Puget Sound vài kilômét ri theo đường quc l hơi chếch v hướng Tây trước khi đến giao l đ đi vào đường 20.

 

Ông chuyn vào con l dài và ngon ngoèo xuyên qua rng Cascades dưới ánh mt tri. Ông thích vùng này và cm thy rt t do, khi ngng li ch này ch kia đ ghi chú, đ phòng ln sau có th ghé li hoc đ chp mt vài tm nh mà ông gi là loi nh ”aide-mémeire“. Sau đó ông có th xem li và nếu thy thích thì có th nghiên cu k càng hơn. Cui chiu, Kincaid đi v phía Bc đến l 2 dn ti phía Bc Hoa kỳ, ti Duluth ca bang Minnesota.

 

Hàng ngàn ln trong đi, ông t nh mình cn có mt con chó, chc là mt loi chó săn màu vàng, đ đem theo trong nhng chuyến đi như thế này và làm bn đng hành khi v nhà. Nhưng ông thường đi vng quá, và cuc sng như thế không phù hp vi súc vt. Du vy, ông vn mãi nghĩ đến điu đó. Mt vài năm na, ông s quá già, không làm ni nhng phóng s v phong cnh đt đai như thế này na. ”Lúc đó có l mình s kiếm mt con chó“ - ông nói vi hàng thông đang vút xa nơi kính chiếu hu.

 

Nhng cuc đi xa như thế này càng thôi thúc ông ý đnh đó. Con chó s là bn đường. Bi Robert Kincaid là mt người cô đơn. Ông là đa con duy nht, cha m đu chết, mt gia đình xa vi đã mt du, như chính ông đã mt du v mình, không mt người bn thân. Ông ch biết tên ca người ch hiu bán thc phm Bellingham và người ch tp chí mà ông cung cp nh. Ngoài ra, ông ch gi mi liên lc ngh nghip hoàn toàn hình thc vi người ch biên ca tp chí. Ngoài nhng người này ra, ông hu như không biết mt ai và cũng chng ai biết ông. Nhng người du mc là nhng k khó kết bn nht vi nhng người bình thường mà ông thì có mt ít cht du mc trong người.

 

Ông nghĩ ti Marian. Bà này đã chia tay chín năm trước đây sau năm năm chung sng. Gi đây ông 52 tui, vy thì bà ta hn phi 40. Marian ước mun thành nhc công hoc ca sĩ dân ca. Bà biết tt c các bài hát ca Weaver và trước đây hát khá hay trong các quán ăn Seattle. Vào thi đó, nhng khi ông nhà, ông thường dn bà đi nghe nhc và c li trong phòng đi đến phiên bà lên sân khu.

 

Nhng ln vng mt dài - có khi hàng hai, ba tháng - đè nng lên cuc sng v chng ca h. Ông biết thế. Khi cưới nhau, Marian biết cuc sng ca ông là như thế, nhưng c hai nghĩ mơ h rng h có th hòa hp vi nhau. Hoá ra không th. Ln n, khi ông tr v sau mt hành trình làm phóng s Băng Đo, Marian không còn nhà. Bà ch nhn li vn vn: ”Robert, không th như thế này mãi được. Em đ li cây ghi-ta. S liên lc vi nhau“.

 

Ông không liên lc. Bà cũng vy. Khi nhn được giy t ly hôn - mt năm sau đó - ông ký ri ngay ngày hôm sau lên máy bay sang úc. Bà không đòi hi điu gì ngoài s t do.

 

Ti Kalispell, bang Montana, khá khuya, ông dng li đ ngh. Quán tr giá r, phc v cũng tt. Ông chuyn đ đc vào phòng, có hai ngn đèn giường, mt bóng m. ÔNg dui trên giường, nhp mt ngm bia, đc Nhng ngn đi xanh Châu Phi ri ng tiếp. Sáng sm, ông xung chy b đ hơn na gi, là mười lăm cái hít đt ri đi sa son máy nh như thế đó là phn cui ca bài th dc...

 

Ông đi xuyên qua Montana, tiến vào North - Dakota. Cái vùng đt bát ngát, bng phng và khô khan này cũng quyến rũ ông như là vùng núi hay bin. Nó toát ra mt v đp khc kh và ông phi dng li nhiu ln, đt giá nh đ chp my tm nh đen trng các nông tri cũ k. Cái x s khô cn này hp vi khuynh hướng khc k, kh hnh ca ông. Các vùng đt dành riêng cho người da đ này mang mt v u bun trm ut vì nhiu lý do mà người ta có th biết hoc không biết.

 

Sáng 14 tháng 8, ông li hai tiếng Duluth, ri qut v phía Tây Bc, theo đường đến Bibbing và qua các m st. Qua màn bi đ, người ta có th thy nhng chiếc máy khng l và nhng đoàn toa xe ch qung st đến tn nhng chiếc tàu bc hàng neo vùng Thượng H. Ông ngh li sut chiu, đi do Hibbin và thy rng nơi đây không phi là chn thích hp vi ông, cho dù Bob Dylan có sinh ra đây đi na.

 

Cô gái t min phía Bc là bài hát duy nht ca Dylan mà ông không bao gi thích, dù ông có th va chơi ghi-ta bài này va hát. Ông va hát nhm cho mình nghe va ri khi cái vùng đy hang hc màu đ khng l này. Trước đây, Marian đã dy ông đ ông đm đàn cho bà hát. ”Bà y đ li cho mình nhiu hơn là mình đ li cho bà“, ngày n ông đã nói như thế vi mt anh hoa tiêu đang chếnh choáng trong quán rượu Mac Elroy, nm đâu đó vùng châu th Amazone. Và điu đó đúng.

 

Rng vùng này đp, tht đp. Y như mt gic mơ cho người l khách. T thu còn tr, ông đã ước chi thi đi ca nhng nhà du hành ln vn còn đ mình có th tham d. Ông lái xe xuyên qua nhng cánh đng xanh mướt, trông thy ba con tun lc, mt con chn lông đ và rt nhiu nai. Ông dng xe trước mt mt cái h và chp mt nước phn chiếu mt cành cây có hình dáng l.

Chp xong, ông ngi xung nơi bc xe làm môt ngm cà phê, hút mt điếu Camel và lng nghe tiếng gió lùa qua rng cây phong.

 

”Tht d chu nếu bên mình có mt ai đó, mt người đàn bà chng hn“. Ông va nghĩ va nhìn làn khói thuc lan dn trên mt h. ”C v già là người ta hay có cái ý tưởng như vy đó“. Nhưng mà cái kiu ông c vng mt hoài như vy tht khó cho bt c người ph n nào đi ông nhà. Thì ông đã có kinh nghim v chuyn này ri mà!

 

Hi bellingham, thnh thong ông cũng gp g mt bà làm giám đc m thut cho mt hãng qung cáo Seattle. Ông gp bà ta khi thc hin mt s tm hình cho hãng này. Bn mươi hai tui, khá thông minh. Mt ph n khá thú v, nhưng ông không bao gi yêu bà này.

Đôi khi h cũng gp nhau riêng, đi ăn ti, xem phim, ung vài cc bia và sau đó, làm tình vi nhau. Bà này là mt người tng tri - hai đi chng, tng phc v trong quán rượu đ kiếm tin ăn hc. Bao gi cũng vy, khi h làm tình vi nhau xong, nm áp người vào nhau, bà bo ông: ”Anh là người tuyt nht. Robert , không ai sánh vi anh được, c bng mt phn mười ca anh cũng không sánh được“.

 

Chc chn mt người đàn ông nào nghe thế cũng rt tho d, nhưng tht ra ông chng có cách nào đ biết rõ bà này nói tht hay không. Du sao thì bà ta thú nhn mt điu làm ám nh ông mãi: ”Robert, nơi anh có mt sc mnh mà em không đ sc đ gii phóng nó ra, em cũng không có sc mnh đ đt ti. Đôi khi em nghĩ rng anh đã sng t mt thi gian rt xa xưa, dài hơn mt đi người, em tưởng như anh đã đi qua nhng vùng bí n mà nhng người như em không th tưởng tượng ra. Anh làm em s, mc dù anh rt du dàng vi em. Nếu em không hung bo vi chính mình đ t chế ng, em có cm giác rng em s đánh mt mình mãi mãi...“

 

Ông mơ h biết bà ta mun nói điu gì, mc dù chính ông cũng không th nm bt được. Ông tng biết đến cái ý tưởng hn đn y, mt ni bun man mác đi ln đến ch bi thm, kết hp vi sc mnh th cht và trí tu rt ln ca ông, khi ông còn rt bé, nơi mt th trn nh Ohio. Thi đó, khi nhng đa bé trai như ông hay hát ”Row, row your boat“ thì ông thích mt bài ca hát trong quán rượu có ngun gc Pháp.

 

Ông yêu các t và hình nh ca bài hát. ”Xanh“ là mt trong nhng t ông ưa thích nht. Ông thích thú cái cm giác có được nơi môi và lưỡi mình khi phát âm ra t đó. Cái t không ch có nghĩa mà còn có mt thc ti vt cht, ông nh li mình thường nghĩ như vy ngay t khi còn bé. Ông cũng yêu nhng t khác như ”xa“, ”ci hng“, ”con đường“, ”c xưa“, ”li đi“, ”l hành“, ”n Đ“... vì chính âm hưởng, khu v và hình nh mà chúng gi lên. Trong phòng, ông treo các t ông ưa thích lên tường:

 

Quá gn la

Tôi t phương Đông tr v vi mt nhóm l hành

Bùa ơi, bùa ơi, hãy vén màn bí mt

Hoa tiêu, hoa tiêu ơi, hãy ch cho ta đường v

...

Trước khi là người, tôi là mt mũi tên

T rt lâu ri.

 

Ri ông viết nhng nơi chn, x s mà tên gi ca chúng ông rt yêu du: eo bin Somalia, rng núi Bao gi Hatchet, eo bin Malacca và biết bao tên khác na. Vô s t giy ri viết các t, câu, tên các x được dán cho đến khi tường phòng không còn mt ch trng.

 

Chính m ông cũng thy ông có cái gì khác thường. Ông không nói mt tiếng cho đến khi lên ba, ri thì bt đu nói c câu trn vn, và đc gii t lúc lên năm.

 

trường, ông là mt cu hc sinh h hng thường khiến các thy giáo nhm v ông. Khi thy kết qu trc nghim trí thông minh ca ông có ch s rt cao, mt trong các thy giáo đã viết vào s liên lc đ ngh trao đi vi gia đình.

 

M Robert Kincaid gp đ các giáo viên ca trường. Khi các ông này nói s phn kháng th đng, v kh năng ca ông, bà đã tr li: ”Robert sng trong thế gii ca nó. Nó là con tôi, nhưng đôi khi tôi sinh ra nó, mà nó phát xut t mt nơi nào khác và nó luôn luôn mun tr v“.

 

Nhưng ông li rt thích đc các chuyn phiêu lưu và du lch tìm được nơi thư vin th xã. Thì gi còn li ông mun mt mình. Sut ngày ông lang thang bên b con sông chy ngang qua thành ph, tránh tt c bui khiêu vũ, cuc chơi bóng ca bn bè. Ông câu cá, bơi li, đi lang thang hoc nm dài trong đám c cao đ lng nghe nhng tiếng nói t rt xa mà ông t bo ch có mình ông nghe thy. ”Nơi kia có rt nhiu linh hn. Nếu mình yên lng chăm chú, chúng s nói chuyn vi mình“ - Ông t nh. Và ông cũng ao ước có mt con chó đ chi x vi mình nhng lúc như vy.

 

Gia đình không đ tin đ gi ông vào đi hc, v li cũng không h có ý đnh đó. Cha ông phi làm vic vt v; ông ta lo lng cho v và cho con trai, nhưng công vic trong nhà máy ch cho phép h tho mãn nhng nhu cu hết sc ti thiu ch không th có gì khác hơn, ngay c sm mt con chó cũng vy. Robert mười tám tui khi cha qua đi, và cuc sng càng khn khó, ông phi vào quân đi đ có th gii quyết nhu cu sinh sng cho mình và cho m. Ông ch quân ngũ bn năm, nhưng bn năm đó đã thay đi cuc sng ca ông.

 

quân đi, ông được b nhim làm ph tá nhiếp nh, mc dù khi đó Robert Kincaid chưa biết đến c cách lp mt cun phim vào máy nh. Thế mà, vi công vic mi này, bng nhiên ông khám phá ra ngh nghip ca mình. Chi tiết k thut đi vi ông không có gì khó khăn. Chưa đy mt tháng, ông không nhng đm trách được công vic ra nh trong phòng ti mà còn có th t mình thc hin được nhng đ án đơn gin na.

 

Mt trong các nhiếp nh gia là Jim Peterson rt thích ông. Ông ta dành rt nhiu thi gian đ dy cho Robert nhng điu tinh tuý ca ngh nghip. Robert mượn nhiu sách nhiếp nh và sách ngh thut ti thư vin đa phương v nghiên cu ngày đêm. Ngay t đu, ông đã đc bit yêu thích các hon tượng Pháp cũng như cách s dng ánh sáng nơi tranh ca Rembrandt. Dn dà, chính ánh sáng mi là cái mà ông tìm cách nm bt, ch không phi đ vt. Đ vt chng qua ch là cái đ nâng đ s phn chiếu ca ánh sáng. Nếu s dng ánh sáng tt, người ta có th chp bt c vt gì. Ngoài cái máy 35 li thi y đang được ưa chung, ông còn kiếm được mt máy Leica tình c nơi mt ca hiu nh. Trong tun ngh phép, ông mang máy này đến Cape May New Jersey đi chp nh sut tun b sông.

 

Mt ln khác, ông đáp xe hàng đi Maine, dng li b bin, chp nh cnh chiếc tàu ch thư đi gia Stonington và các hòn đo kế cn. Ông cm tri luôn ti b bin, ri sau đó dùng phà vượt vnh Fundy đến Nova-Scotia. Ông bt đu ghi chú nhng cnh, nơi ông mun tr li khi ông gii ngũ. Mi hai mươi hai tui, nh ca ông được đánh giá cao và ông kiếm được mt chc ph tá cho mt nhiếp nh viên thi trang có tiếng New York.

Các cô người mu thi trang thì thiếu gì người đp, ông quen vi mt cô và gn như yêu cô này; ri khi cô ta đi Paris, cô bo ông: ”Robert, em không biết rõ thc s anh là ai, nhưng nếu anh mun, hãy đến tìm Paris“. Ông tr li là ông s đến. Khi đó ông nói tht, nhưng ri ông chng bao gi đi. Rt nhiu năm sau, khi ông thc hin mt phóng s nh b bin Normandie, ông tìm thy tên cô ta trong mt cun niên giám đin thoi. Ông gi đin cho cô và hai người gp nhau nơi sân thượng mt quán cà phê Paris. Cô đã thành hôn vi mt nhà làm phim và đã có ba đa con.

 

Thi trang chng làm ông ưa thích chút nào. Người ta chy theo kiu này kiu n, đôn đáo bt chước theo kiu váy ngn, váy dài Âu châu. Ông thy điu đó tht là ngc và thy nhc khi phi chp nhng kiu nh như vy. Cui cùng ông xin thôi vic.

 

M ông qua đi khi ông đã New York hơn mt năm. Ông v Ohio đ chôn ct bà c và ngi trước mt mt lut sư nghe đc di chúc. Cũng chng có điu gì quan trng lm. Và ông cũng ch đi gì. Nhưng ông khá ngc nhiên khi biết là cha m ông đã dành dm được mt s vn nho nh cùng vi ngôi nhà bé tí mà h t khi ly nhau. Ông bán ngôi nhà, và cùng vi tin h đ li, mua mt s dng c tt nht, nghĩ đến nhng năm tháng cc nhc đ dành tng đô la, nghĩ đến cuc sng khn kh mà cha m ông đã sng.

 

Mt s nh ông chp bt đu xut hin các tp chí nh. Ri t National Geographic gi ông. H có xem tm nh đăng trên cun lch ông chp mũi May. Ông tho lun vi h, hoàn toàn t tin v ngh nghip. H nhn ông.

 

Nhưng quân đi li gi ông mt ln na năm 1943. Ông theo các thu quân lc chiến đi sut nhng con đường dc b bin Nam Thái Bình Dương, vi chiếc máy nh lc lư trên vai hoc lng lng sau lưng, chp nhng khuôn mt. Ông đã thy nhng con người b mt ln liên thanh ct làm đôi, đã thy h kêu Chúa tri hoc kêu m. Ông chu đng tt c, sng sót và không bao gi biu l tính cht oai hùng hay lãng mn trong các phóng s chiến trường.

 

Năm 1945, gii ngũ, ông lin gi cho t National Geographic. H vn đi ông. Ông mua mt chiếc mô tô lái xung Big Sur, bt tình vi mt cô nàng nhc công vĩ cm ri đi ngược lên tham quan cnh bang Washington. Ông yêu thích x này và quyết đnh hn ti đây...

 

Gi đây, tui đã năm hai, ông vn luôn luôn quan sát ánh sáng như thu nào. Ông đã đi thăm hu hết các nơi mà đa danh viết đy trên tường phòng ông thu bé. Ông thy cm khái tuyt vi khi đến các nơi đó, khi ngi nơi quán rượu mt x xa xôi, khi ngược giòng Amazone bng chiếc xung máy, hay khi lc lư theo nhp bước ca lc đà xuyên qua sa mc Rajasthan...

 

B Thượng H cũng đp như sách miêu t. Ông ghi chú vào đa đim, chp vài nh ri đi v nam, dc song Mississippi. Trước đây ông chưa bao gi vùng Iowa này, nhưng nhng ngn đi xanh mướt bao quanh phía Đông - Bc con sông quyến rũ ông vô cùng. Ông dng xe thành ph nh Clayton, trong mt quán tr dành cho người câu cá và đ hết hai bui sáng đ đi chp nh các tàu kéo, còn bui chiu thì chp cnh mt chiếc tàu đáy bng, theo li yêu cu ca mt thu th tình c gp trong quá rượu. Ct đường v phía l 65, ông lái sm ngày Th hai, 16 tháng 8 năm 1965, nhm v phía Tây trên Iowa 92 hướng v qun Madison và nhng chiếc cu có mái che chc phi có vùng này, theo li khng đnh t National Geographic. Qu vy, người trm xăng Texaco xác nhn vi ông và còn cho biết có tt c by câu cu như vy.

 

Ông tìm thy sáu cây cu d dàng, và lên kế hoch chn góc đ đ chp. Cây cu th by, tên là Roseman, thì không tìm thy. Tri nóng bc, ông cũng nóng và Harry - tên chiếc xe ti nh ca ông - máy cũng nóng sùng sc, mà ông thì như đang trên đường qua cõi vô tn.

 

Khi đến mt x l, ông dùng phương pháp ”hi ba ln“. Ông khám phá ra rng vi ba câu tr li, du đu sai, cũng s hướng dn ta dn dn v nơi ta đnh đến. nơi đây thì có l ch cn hai ln là đ.

 

Ông thoáng thy mt hp thư, dng trước mt li đi đ chng 100 mét. Trên hp có dòng ch: ”Richard Johnson, RR2“. Ông cho xe chm li, quo vào ngõ đ hi thăm đường. Khi ông dng xe trước sân, mt người đàn bà đang ngi trên hiên. Ông thy tri mát hn và người đàn bà này đang ung mt cái gì đó còn mát hơn na.

Người đàn bà ri hiên và tiến li phía ông. Ông xung xe ri nhìn bà, nhìn gn hơn na, gn hơn na. Mt người đàn bà tuyt vi, như th thuc v mt thi đi nào đó ca quá kh. Và tc khc ông cm thy mình b tràn ngp bi cơn choáng váng xa xưa luôn luôn chế ng ông khi ông đi din vi nhng ph n mà ông khao khát, du mt cách mơ h.

Francesca

 

Sinh nht ca Francesca rơi đúng vào thi đim đp nht ca mùa thu. Nhng git mưa lnh đp vào vách tường căn nhà g ca bà vùng quê phía Nam bang Iowa. Bà ngm nhìn mưa và nhng ngn đi bao quanh sông Middle, nghĩ đến Richard. Ông đã chết cũng vào mt ngày thu như thế này, tám năm v trước, bi mt căn bnh mà bà không mun nhc đến tên. Gi đây bà ch nghĩ đến ông, đến tính tình luôn bình d t tế ca ông, đến c cuc sng nng nhc mà ông đã trao cho bà.

 

Con bà có gi đin thoi li. Ln này cũng vy, chúng không đến d sinh nht bà được, mc dù đây là ln sinh nht th by ca bà. Như mi ln, bà hiu. Bà luôn luôn hiu. C hai đa chúng nó đu bn tíu tít, bù đu vì công vic, đa thì điu hành bnh vin, đa thì dy hc. Michael đang bt đu cuc hôn nhân th hai, Carolyn thì đang cãi vã vi chng. T thâm sâu, bà hài lòng vì hai đa con không đến d sinh nht. Trong ngày này, bà có nhng l nghi riêng dành cho chính bà.

 

Sáng nay, bn bè Winterset đã đến thăm và tng bà mt cái bánh ga - tô. Bà pha cà phê và nói chuyn linh tinh vi h v chuyn cháu ni cháu ngoi, chuyn thành ph, chuyn L T ơn và chuyn chn quà Nô - en sp ti. Nhng tiếng cười hn nhiên, nhng mnh chuyn ri t phòng ăn vng xung bếp đem li cho bà mt tình cm quen thuc, vng bn và làm cho bà hiu rng đó là mt trong s nhng lý do nh khiến bà li Winterset sau cái chết ca Robert.

 

Michael thường khoe vi bà v nhà ca ca nó Florida. Carolyn thì nói v cơ ngơi New England. Nhưng bà vn quyết vùng đi núi phía Nam Iowa này, vn duy trì cái đa ch cũ này bi mt lý do ch mình bà biết. Và bà sung sướng vì mình đã quyết đnh như vy.

 

Francesca nhìn my bà bn già ri nhà vào lúc gn trưa. H đi xung nhng con đường hp xe Ford hoc Buick, qua con đường ri đá hướng v Winterset, cn chùi kính xe quay tít trong làn mưa. my bà bn tht tt bng, du h không h hiu gì v cái điu nm sâu kín trong bà, cái điu mà du bà có k ra h chc cũng không th hiu.

 

Khi Richard, chng bà, gp bà Napoli sau chiến tanh, ông đã bo bà rng đây bà s có nhng người bn tht s. Ông thêm: ”Thì con người Iowa cũng có nhiu khuyết đim, nhưng h hng, lnh nht thì không“. Điu đó qu đúng, tht đúng.

 

Bà ch mi hai mươi lăm tui khi h gp nhau. Bà va tt nghip sau ba năm đi hc, dy mt trường n tư thc, đang t hi v ý cuc sng. Phn ln thanh niên ý lúc đó đã chết, tàn tt, b tù hay hu hoi vì chiến tranh. Francesa quan h vi Niccolo, dy hi ho đi hc và v sut ngày. Anh ta thường dt bà đi sut đêm trên nhng chuyến do chơi táo bo, gn như mê sng trong nhng đa đo t thi c đi Napoli. Mi quan h chm dt không lâu do s phn đi quyết lit cha m Francesca, vn là nhng người khá c h.

 

Francesca quan sát Richard trong b quân phc lính M khi h ngi cùng nhau trong mt quán cà phê dưới ánh mt tri Đa Trung Hi. Bà thy nơi ông, nơi cái nhìn ca ông s trung thc, chân tình ca cư dân min Trung Tây nước M và thế là bà theo Richard v Iowa. Bà đến đây đ đ ra hai đa con, đ ngm nhìn Michael chơi đùa và ngm nhìn nhng đêm lnh giá tháng mười, đ dt Carolyn đến Des Moines chn mua cho con áo đm d hi... Hàng năm, bà thường trao đi thư t vi em gái Napoli, bà cũng tr v đó hai ln, khi cha m bà mt. Nhưng qun Madison là nơi cư ng vĩnh vin ca bà t đó, và bà không bao gi có ý mun tr v sng quê nhà.

 

Gia chiu, mưa ngng, ri mưa tiếp vào bui ti. Trong ánh chng vng, Francesca rót cho mình mt cc brandy và m ngăn kéo chiếc bàn giy có bánh xe ca Richard, mt chiếc bng g h đào đã truyn t ba thế h trong gia đình. Bà ly ra mt phong bì vàng khè và chm rãi ve vut, như bà tng làm thế mi năm, ngày này.

 

Du n bưu đin ghi ”Seattle, WA, 12 tháng 9 - 65“. Khi nào bà cũng nhìn du bưu cc trước. Đó là mt phn ca nghi thc. Ri nhìn đa ch viết bng tay: ”Francesca Johnson, RR2 Winterset, Iowa“; sau đó đến đa ch người gi: ”Hp thư 642, Bellingham, Washington“. Bà ngi xung nơi ghế bành gn ca s, nhìn nhng dòng đa ch và tp trung tinh thn, bi bàn tay ông ta đã viết lên đó và bà mun tìm li cái cm giác t đôi bàn tay ông đt lên thân th bà, hai mươi hai năm v trước...

 

Khi đã cm thy bàn tay ông s lên người mình bà mi m phong bì, thn trng ly ra ba bc thư, mt bn tho ngn, mt s báo National Geographic cùng vi nhng bài báo ct ra t nhng s khác cũng ca tp chí này. Ri, dưới ánh sáng xám m trong phòng, bà nhp mt ngm brandy, qua đôi kính, nhìn tp bn tho găm li vi nhau. Lá thư thì viết trên giy bình thường, phía trên ch ghi“ Robert Kincaid, nhà văn - nhiếp nh“ in bng ch nh.

 

10 tháng 9 năm 1965

 

Francesca thân yêu,

 

Tôi gi đây hai bc nh. mt bc tôi chp em gia cánh đng khi mt tri mc. Hy vng em s thích bc này như tôi. Bc th hai là nh cây cu Roseman trước khi tôi nhn t giy nhn ca em gn nơi cu.

 

Gi tôi đang đây, đang sc so mi ngóc ngách ti tăm ca ký c đ tìm li tng chi tiết, tng phút giây mà chúng ta đã tri qua. Tôi lp đi lp li mãi: Điu gì đã xy đến cho mình qun Madison, Iowa... Tôi vt ln vi mình đ tìm hiu. Cũng chính vì lý do đó mà tôi viết bài Rơi t chiu vô tn gi kèm theo đây, như là mt cách thoát ra khi m hn đn ca tâm trí mình.

 

Tôi nhìn vào ng kính, và em đó. Tôi bt đu viết mt bài báo và tôi nói v em. Tôi cũng chng biết ni làm thế nào mà tôi tr li nhà t Iowa được. Chc bng cách nào đó, cái xe ti già nua đã dn dt tôi v đến nơi đến chn, dù tôi không nh ni l trình. My tun trước đây, tôi thy mình vui sướng, hài lòng mt cách chng mc. Có l không hnh phúc thâm sâu lm, chc chn là hơi đơn đc, nhưng ít ra thì cũng hài lòng.

 

Tt c đu đã thay đi.

 

Còn bây gi thì tôi hiu rõ rng tôi đã đến vi em, và em đã đến vi tôi t lâu lm ri. Cho du c em cũng như tôi đu không h biết trước khi ta gp nhau, vn luôn luôn có mt điu khng đnh như mt li ca vang hoà theo ni vô tư ca chúng ta đ xác nhn rng chúng mình s gp nhau. Như hai con chim đơn đc bay lượn trên nhng tho nguyên mênh mông được nâng đ bi nhng con đường thn thánh, tt c năm tháng, tt c mi cuc sng đu đưa chúng ta, người này li vi người kia.

 

Đi là mt điu l lùng. Trên đường đi, tôi nhướng mt lên và thy em đang bước qua bãi c v phía chiếc xe ti mt ngày tháng Tám. Hi tưởng li, tôi thy có v như điu đó là không th tránh khi - nó không th nào khác đi được - tôi gi đó là tính kh th cao ca điu bt kh.

 

Gi thì tôi đang xoay vn quanh cái con người khác đó nm bên trong tôi. Dù gì đi na thì cái ngày mà chúng ta t bit nhau, c hai chúng ta đã to nên mt người th ba và con người y đã đi kèm vi tôi t đó.

 

Bng cách nào đi na, chúng ta cũng phi gp nhau. Bt c nơi đâu và bt c khi nào. Hãy gi ngay cho tôi khi em cn mt điu gì hay ch đơn gin là em mun nhìn tôi. Tôi s đến ngay, tc khc. Hãy cho tôi biết em có th đến đây không - bt c khi nào. Tôi s lo vé, nếu đó là vn đ khó khăn cho em. Tun ti thì tôi s đi n Đ, nhưng tôi s v M cui tháng Mười.

 

Tôi yêu em

 

Robert

 

TB: Phóng s v qun Madison rt khá. Nh theo dõi National Geographic s năm ti. Hay nếu em mun tôi s gi mt t khi phát hành.

 

Francesca Johnson đt ly rượu xung b ca s, nhìn tm nh bà chp đen trng c 8x10. Đôi khi bà cm hy bun khi nh li nhân dáng bà ngày y, hai mươi hai năm v trước. Trong chiếc qun jean bc màu bó cht, giày xăng - đan và chiếc sơ mi vi trng, đng ta vào ct hàng rào, tóc tung bay theo chiu gió. Xuyên qua làn mưa, nơi ch ngi cnh ca s, bà có th nhìn thy cái ct đó, nơi mà hàng rào mc nát cũ k bao quanh cánh đng.

 

Khi cho thuê tha đt này sau khi Richard chết, bà đã yêu cu người ta đng chm đến cánh đng đó, dù gi đây nó đã thành bãi đt hoang đy c di. Trong bc nh này, nhng nếp nhăn đu tiên đã thoáng hin trên khuôn mt bà. ng kính ca Robert đã ghi nhn điu đó. Du vy, bà vn hài lòng v con người trong nh. Tóc bà đen mướt, thân th đy đn được tm nh làm ni bt lên dưới chiếc qun jean bó cht. Du sao, đó là mt khuôn mt mà bà t tường, khuôn mt mt người đàn bà yêu đương say đm cái con người đang sau ng kính.

 

Francesca cũng thy ông mt cách rõ ràng, trong giòng bng bnh ca k nim. Hàng năm, bà đu gi li hình nh v ông, mt cách cn trng, k càng, bà nh li tt c, không b sót điu gì, như in sâu vào ký c tng chi tiết mt, mãi mãi, như người ca b lc thi xưa truyn đi câu chuyn k t thế h này sang thế h khác. Ông cao ln, thon th và lc lưỡng. Ông chuyn mình nh nhàng như c mướt, d dàng, thoi mái. M tóc xám bc hơi dài gn như lúc nào cũng ri bù, như th ông va mi tr v sau mt chuyến đi bin dài, tóc b gió x tung và va mi vut sơ li.

 

Khuôn mt hp vi lưỡng quyn nhô cao, vi mái tóc xoã lù xù trên trán làm ni bt cp mt xanh lơ như luôn tìm kiếm cái mà ng kính sp chp. Ông cười và bo rng bà đp và gi cm biết bao trong ánh sáng ban mai hôm đó. Ông bt bà da vào hàng rào ri đi quanh bà mt vòng, quỳ xung nhc máy nh lên ri nm nga lưng ra c, ng kính chĩa thng vào bà.

 

Khi đó bà cũng hơi lo v cht lượng ca cun phim ông s dng, nhưng ri vui mng ngay khi thy ông cm mt cách cn thn. Bà cũng hy vng không có mt người hàng xóm nào vào gi sáng sm đó lái máy cày ra đng, dù tht tình bà không còn quan tâm lm đến nhng người hàng xóm hay ý kiến ca h.

 

Ông chp nh bà, thay cun phim khác, thay c ng kính, chp li ln na và va làm va du dàng nói vi bà, lp đi lp li rng bà đp và ông yêu bà. ”Francesca, em đp đến mc khó tin ni“. Có khi, ông ngng công vic và say mê ngm nhìn bà, cái nhìn xâm nhp, xuyên sut bà.

 

Ngc bà hn rõ, căng đy dưới làn áo sơ mi vi trng. L là bà chng h bn tâm đến điu đó. Bà còn vui khi thy ông có th nhn ra đôi vú mình trong ng kính. Trước đây bà chưa bao gi ăn bn như vy vi Richard. Richard không thích bà ăn mc như thế. Cho nên, trước khi gp Robert Kincaid, chng bao gi bà đ ngc trn như thế này c.

 

Robert còn bo bà hơi nga lưng ra trên hàng rào, ông thì thm: ”Thế, thế - tuyt vi, đng c đng“. Đó chính là lúc ông chp bc nh mà bây gi bà đang ngm nghía. ánh sáng tuyt vi - theo cách nói ca ông là ”sáng mt cách m o“ - máy nh bm lách tách nhiu ln khi ông va chp va đi vòng quanh bà.

 

Ông ta nhanh nhn, khéo léo. tui năm mươi hai, thân th ông rn chn, vi các bp tht ca loi người chuyên làm vic nng nhc và biết tp luyn mi có. Ông cũng có k cho bà nghe là ông đã tng tham chiến Thái Bình Dương vi tư cách là nhiếp nh gia và Francesca có th hình dung ông chy qua các bãi bin đy khói đn, mt thì chăm chú nhìn xung ng kính và máy nh nóng lên vì chp quá nhiu.

 

Bà li nhìn tm nh, ngm nghía. Bà t nh: ”Mình qu tht đp“, ri t chế nho v s khoe khoang ca mình. ”Mình qu tht đp“, ri t chế nho v s khoe khoang ca mình. ”Mình chưa bao gi đp như thế trước hoc sau đó. Chính là do anh y“. Bà nhp mt ngm rượu brandy na trong khi mưa vn tung theo đt gió bc vút lên bên ngoài.

 

Robrert Kincaid ging như mt nhà phù thu sng vi chính mình trong nhng min đt xa l gn như him nghèo. Francesca đã cm thy vy ngay trong cái ngày Th hai khô và nóng bc tháng Tám năm 65 đó, khi ông xut hin trên ngõ nhà bà và bước xung chiếc xe ti cũ mèm. Lúc đó Richard và bn nh đi d hi ch Illinois, nơi din ra cuc đu xo gia súc mà Francesca chng thích chút nào. Bà có mt tun hoàn toàn đc thân.

 

Ngi trên ghế xích đu nơi mái hiên, nhm nháp ly trà lnh, bà bà thy mt ct bi tung lên trên đường làng khi mt chiếc xe ti chy qua. Xe tiến chm chm, như th người lái đang dò tìm mt cái gì đó, xe dng ngay trước li vào nhà bà ri r vào ngay trước nhà. Bà nghĩ ”Ô, không biết ai vy kìa... “.

 

Bà đang đi chân trn, mc mt chiếc sơ mi cũ sn trên chiếc qun jean bc màu, mái tóc đen buc li bng cái lược đi mi mà cha bà đã tng t lúc ri quê đi ly chng xa x. Chiếc xe ti theo li r và dng li ngay trước hàng rào.

 

Francesca ri hiên bước nh v phía bãi c đến tn rào và Robert Kincaid bước xung xe, như mt hình nh bước ra khi mt cun sách chưa h được viết ra.

 

Chiếc áo sơ mi kaki màu be ca ông dính cht vào lưng vì m hôi, còn nơi tay áo thì loang thành tng đ thm. Ba cúc áo ngc m toang và Francesca có th thy bp tht ngc cun cun ca ông dưới si dây chuyn bc đeo quanh c. Ông mang dây đeo qun màu cam, ging như phn ln nhng người la tui ông khi đi ra đng.

 

Ông cười: ”Xin li đã làm phin hà, nhưng tôi đang đi kiếm quanh đây mt chiếc cu có mái che mà không thy. Chc tôi lc đường ri“. Ông ly khăn chùi m hôi trán nh nhi ri li cười. Cp mt xanh nhìn thng vào mt Francesca và bà cm thy ngay mt cái gì đó không tên tri dy trong người. Cp mt, ging nói, khuôn mt, mái tóc đm bc, v t nhiên khi ông bước đi, mt v u bun thu hút như gi lên mt ký c xa xưa; như th mt li thì thm vào mt lúc nht đnh làm chn đng ta khi sp đi vào gic ng, khi nhng rào cn ngã xung. Đó là cái trng thái không th nào khác được đ kết hp nhng phân t đc và cái, cho du thuc loài nào đi na.

 

Ging nòi phi tn ti và phi có nhng cách thc đ cui cùng tht lên cái thôi thúc duy nht đó, ch không là gì khác. Cái năng lc đ din đt thì vô tn, cách din đt thì tuyt vi. Cách bày t thì có th bt di bt dch, mc đích thì rõ ràng. Tht ra đó ch là mt điu đơn gin, ch có điu con người làm cho nó phc tp mà thôi. Không h suy tính Francesca ngay tc khc cm thy điu đó bng tt c khí cht ca mình. Và ngay khi đó bà đã bt đu cái điu s làm bà thay đi mãi mãi. Mt chiếc xe chy qua ngoài l, tung bi lên và bm còi inh i. Francesca đưa tay vy chào Floyd Clark trên chiếc Chevy ri quay li phía người khách l. ”Thì ông đang rt gn cây cu, ch cách đây đ mt kilômét thôi“. Ri bng dưng, sau hai mươi năm dài ca mt cuc đi tù hãm, mt cuc đi tuân theo nhng phong cách cht ch, nơi đó nhng tình cm, khát vng đến đành chu khut phc dưới tp tc nông thôn, Francesca ngc nhiên khi nghe chính mình nói: ”Nếu ông mun, tôi rt vui lòng ch đường cho ông“.

 

T thâm sâu, ti sao bà làm vy, bà cũng không biết. Có l do nhng cm xúc thi thanh xuân xưa kia sng dy, như mt bong bóng hơi trên mt nước, thoát ra sau bao năm tháng giam cm. Bà không phi là người nhút nhát, cũng không dn dĩ. Điu duy nht bà có th biết là Robert Kincaid cách nào đó đã cun hút bà, du bà ch mi nhìn thy ông ta trong vài giây va ri.

 

Rõ ràng ông hơi ngc nhiên trước đ ngh ca bà, nhưng trn tĩnh ngay và bo ông rt vui lòng. Francesca chy vào ly dưới bc thm ra đôi ng bà thường dùng khi làm vic đng áng, mang vào và bước li chiếc xe ti, toan bước vào ca - bin.

 

”Bà ch tôi mt phút, trong đó ln xn quá“. Ông nói hu như vi chính mình và Francesca đ ý thy ông có v ngượng vì đ đc ln xn trong xe. Ông lúi húi sp xếp li my cái xác, giá nh, bình thu... Trong cp xe có mt chiếc cp màu be cũ mèm, mt bao đàn ghi ta sn rách và đy bi, ct vào bánh xe ”xơ cua“.

 

Ông leo vào cabin, đóng ca li ri va loay hoay va càu nhàu tng đi c tách chén vi v chui vào mt cái túi giy. Ly thùng đá ra và sp xếp li mi th trong đó. Bên ngoài, Francesca thy nơi ca xe có sơn ch đ bc màu; ”Kincaid - nhiếp nh gia - Bellington - Washington“.

 

”Ô kê. Bây gi bà vào được ri“. Ông gi ca cho bà ngi vào ri đóng ca li, vòng sang phía bên kia và ngi vào tay lái. Ông nhìn bà mt lúc, mm cười, hi: ”Phía nào đây... “. ”Bên phi“. Francesca tr li va đưa tay ch. Ông m công tc, chiếc xe cũ k n máy như mt tràng liên thanh. H xung theo đường hp quo ra li con l. Chiếc chân dài đè lên cn s, ng qun jean cũ k ph lên đôi ng da nâu mòn vt vì đã đi qua hàng ngàn dm đường dài,

 

Ông chm người v phía phi, vói tay ly chiếc hp, cánh tay chm nh vào đùi Francesca. Mt mt nhìn phía trước, mt tìm chiếc hp, ông rút ra mt tm thiếp đưa Francesca, thiếp ghi ”Robert Kincaid - nhà văn - nhiếp nh gia“, bên dưới in đa ch, s đin thoi.

 

”Tôi làm phóng s cho t National Geographic. Bà biết t đó không... “.

 

Biết. Francesca gt đu, nghĩ ”ai mà chng biết“.

 

”H mun làm mt thiên phóng s v các cây cu mái che, mà qun Madison thì rõ là có nhng cây cu loi này. Tôi tìm ra được sáu chiếc, nhưng tôi nghĩ ít ra cũng còn mt chiếc na và phi gn đâu đây“.

 

H gi là cu Roseman - Ging Francesca b át đi bi tiếng gió và tiếng đng cơ. Ging bà nghe là l, như th bà thuc người nào khác, cái người thiếu n x Napoli ta bên khung ca s, đưa mt nhìn tít v sân ga hay hi cng mơ màng đi nhng tình nhân xa xôi đến vi mình. Va nói chuyn, Francesca va quan sát bp tht trên cánh tay Robert căng li khi tăng dn tc đ.

 

Phía sau bà là hai chiếc ba lô. Nơi chiếc ming m, bà có th thy chiếc máy nh đen ngòm và mt gói my cun phim Kodachrome, loi 25 - 35 ”pô“, nhét phía sau ba lô. Ph lên trên my cái xc là mt chiếc áo ngoài nhiu túi màu be.

 

Ngay dưới chân bà là hai cái giá nh ba chân coi b đã hư hng nhiu, nhưng còn đc thy ch ”gitzo“ m trên nhãn. Khi nãy ông m cái hp đng bao tay, bà đã chú ý thy có rt nhiu cun s tay, bn đ đi đường, bút máy, phim, tin l và mt bch thuc Camel.

 

”Ngã tư sp ti, r phi“ - bà bo. Đó là mt cái c cho bà nhìn Robert Kincaid. Nước da nâu đng, bó loáng m hôi. Ming ông đp, khi nãy bà đã nhn thy ngay. Mũi ông ging mũi mt s người da đ mà bà đã gp trong nhng dp đi ngh hè v min Tây, hi bn nh còn bé xíu.

 

Ông không đp theo tiêu chun c đin, mà cũng chng xu. Nhng t đó tht ra không thích hp đ nói v ông. Có mt cái gì, mt cái gì đó nơi ông. Không phi nơi dáng dp mà nơi cp mt, có mt cái gì đó rt cũ xưa, mt cái gì đó đã nh nhàng li tàn theo năm tháng.

 

c tay trái, ông mang mt cái đng h kiu cách coi b phc tp, dây bng da nâu, loang vết m hôi. Còn tay phi thì đeo mt dây bng bc có khc hoa văn. ”Xem ra cái ông này cn phi tm ra mt trn“. - Bà t nh, dường như bà vn còn mun là tù nhân ca thành kiến tnh l mà bà bao năm âm thm khước t.

 

Robert Kincaid rút t áo sơ mi ra mt gói Camel, ly đưa cho bà mt điếu. Ln th hai trong vòng năm phút, Francesca li ngc nhiên v mình, bà nhn điếu thuc ”Mình sao vy nh... “ - bà nghĩ. Trước đây nhiu năm bà hay hút thuc nhưng sau đó phi b vì Richard c phê bình liên tc. Robert rút mt điếu khác, bp vào môi ri rút cái zippo m vàng đưa v phía Francesca trong khi mt vn chăm chăm nhìn con đường trước mt.

 

Bà khum tay quanh bt la che gió và chm vào tay ông vì chiếc xe nhi liên tiếp. Ông bt mãi cho bà thp không được, nhưng đ đ ông cm thy hơi nóng và làn lông măng mượt nơi tay bà. Francesca hơi nhích lui và Robert phi đưa bt la thp thuc cho chính mình. Khéo léo che gió, ông ch buông tay khi vô lăng mt tích tc là thp được ngay.

 

Francesca Johnson, v mt tri ch, thu mình trên chiếc ghế bi bm trong chiếc xe ti, hít mt hơi thuc ri đưa tay ch: ”Đó, ngay sau ch quo đó“. Cây cu cũ k, màu sơn đ rn nt, on đi vì năm tháng, bc qua mt dòng sông nh.

 

Robert Kincaid li cười. Ông ngm cây cu mt lúc, nói: ”Tuyt vi... Mt tm nh chp mt tri mc“. Ông dng cách cây cu đ năm mét, xung xe và khoác chiếc ba lô lên vai. ”Tôi phi đi quanh đ xem cho quen mt mt chút, bà không phin ch... “. Bà gt đu và đáp tr ông bng mt n cười.

 

Francesca nhìn theo ông đi lên con đường quê, ly máy nh ra khi xác ri li khoác xách vào vai. Chc ông ta làm đng tác này hàng ngàn vn ln trong đi. C ch thành tho ca ông cho bà biết như vy. Đang bước đi, ông vn quay đu sang trái sang phi mà không phi dng li, nhìn cây cu, nhìn đám cây sau cu. Mt lúc, ông quay li xe, v mt nghiêm trang.

 

C so vi nhng người x này ngày ba ba ăn khoai tây nghin vi tht, Robert Kincaid có v như ch ăn trái cây và rau thôi ch không h đng đến tht. Nhưng th cht ông rn chc - bà nghĩ. Bà cũng chú ý thy đùi ông căng cng sau lp qun Jean cht - bà có th thy nơi túi qun ông ni rõ đường hn ca tm vé và chiếc khăn bên túi kia, thy ông bước đi ung dung, không h có mt chuyn đng tha nào.

 

Tt c đu yên tĩnh, ch có con chào mào đu trên hàng rào đưa mt nhìn Francesca, và chú chin chin rúc lên trong đám c ven đường. Không có gì khác c đng dưới bu tri tháng tám trng toát.

 

Robert Kincaid dng li ngay trước cu. Ông đng yên mt lúc ri ngi xm xung quan sát cây cu qua máy nh. Ông băng ngang đường và cũng làm nhng đng tác y như vy. Xong, ông đi vào trong cây cu mái che và nghiên cu t m tng cây xà, tng tm ván, ri quan sát dòng sông qua khe nt trên cu. Francesca di tt điếu thuc vào cái gt tàn, m ca xe và chm ng xung lp si trên mt đt. Bà đưa mt nhìn quanh đ biết chc không có mt chiếc xe nào ca các người hàng xóm lai vãng quanh đây ri bước v phía cây cu. ánh mt tri chiếu gay gt vào cui bui chiu tháng Tám này và trong cu chc mát hơn. Bà nhn ra cái bóng ca Robert Kincaid đu bên kia cu khi ông biến mt dc theo li dc dn xung dòng sông.

 

Bà nghe tiếng b câu rúc rúc trên mái cu và đt tay lên nhp cu, cm thy sc nóng t đó to ra. Nhng dòng ch viết nguch ngoc lên ván cu ”Jimbo - Denison - Iowa“, ”Sherry + Dubby“... Tiếng b câu vn rúc rúc du dàng. Qua k h gia hai tm ván, Francesca đưa mt nhìn giòng sông nơi Robert Kincaid va khut. Bà thy ông đang đng trên mt tng đá ngay gia dòng sông. Bà ngc nhiên thy ông vy tay v phía bà. Ông nhy ra khi dòng nước và leo lên b đc mt cách d dàng. Francesca vn nhìn đăm đăm v phía mt nước cho đến khi nghe tiếng ng ca ông nn trên sàn g.

 

Tiếng ông di lên trong cây cu mái che: ”Đây qu là tuyt vi, tht đp“.

 

Francesca gt đu: ”Tht thế, đi vi chúng tôi đây, nhng cây cu này là mt phn trong bc tranh chung, đến ni chúng tôi thy là quan trng na“.

 

Ông tiến li phía bà và đưa cho bà mt bó hoa di, nhng bông cúc màu vàng. ”Cám ơn bà v cuc hướng dn“. Ông cười du dàng: ”Mt hai hôm na tôi s tr li đây lúc bình minh đ thc hin my bc nh“. Ln này na, bà cm thy mt cái gì khác l dâng lên trong bà. Bông hoa. Xưa nay chng ai tng hoa cho bà c, dù trong nhng dp l ln.

 

”Tôi chưa biết tên bà“, ông nói. Francesca nh ra là mình không h nghĩ đến điu đó và bà thy mình tht ngc. Khi bà nói tên mình, ông gt đu: ”Tôi đã đ ý thy ging bà khang khác. Bà là người ý... “.

 

”Vâng. Lâu ri“.

 

Tr v chiếc xe ti. Con đường tri đá dưới ánh chiu tà. H gp hai xe hơi, nhưng không có người nào Francesca quen biết: Trong vài phút trước khi v trang tri Francesca như rơi vào cơn mơ, bà cm thy bi ri, hn lon. Bà cn biết hơn na, biết hơn na v Robert Kincaid - nhà văn - nhiếp nh gia. Bà mun biết ông rõ hơn na. Bà xiết cht bó hoa gia hai đu gi, ngi thng băng, như mt cô n sinh ra v sau bui đi chơi ln đu.

 

Má bà bng đ đến ni chính bà cũng cm thy. Tht ra bà chng nói gì, chng làm gì, nhưng cũng thế thôi. Tiếng radio, gn như không nghe rõ vì tiếng xe, tiếng gió, phát ra mt bài hát đm đàn ghi ta, theo sau bn tin lúc năm gi chiu.

 

Ông lái chiếc xe ti vào ngõ. ”Richard là chng bà... “. Hi nãy ông đã thy nơi hp thư.

 

”Vâng“, Francesca tr li như mt tiếng th ngn nh. Ri mt khi bà đã quyết phóng mình, các tiếng tuôn ra d dàng: ”Nóng quá nh... Ông mun vào dù mt ly trà lnh không... “.

 

Ông đưa mt nhìn bà: ”Nếu điu đó không phin bà thì tht tôi không mun gì hơn! “.

 

có phin gì đâu - bà đáp

 

Bà ch cho ông ch đu xe sau nhà bng mt v thn nhiên h hng, ít ra thì bà cũng hy vng như vy. Điu bà không mun chút nào đó bo: ”Này, Dick, thế cu có thuê công nhân trong nhà đy à... Tun ri mình thy có mt chiếc cam nhông màu xanh lá cây. Biết có Francesca nhà nên mình cũng chng lo ngi chuyn mt trm này n... “.

 

H bước lên nhng bc xi măng v dn đến ca sau nhà. Ông gi ca cho bà, chiếc ba lô mang tay kia. ”Tri nóng quá nên nếu đ máy nh trong xe có th b hư“.

 

Trong bếp không khí du hơn mt chút, nhưng còn nóng. Con chó lông xù ngi ngi đôi ng ca Kincaid, ri quay ra hiên nm ng. Trong khi ly bình trong t đá ra rót trà vào ly, bà biết rng khi y, ngi bên bàn ăn trong bếp, đôi chân dài gp li, tay vut mái tóc xù, Robert đang quan sát mình.

 

Thêm chanh nhé...

 

Vâng, xin bà. Không, bà đng cho đường.

 

Git chanh chy chm chm dc thành ly, và ông li quan sát bà. ít điu gì lt khi mt Robert Kincaid.

 

Francesca đt ly chanh trước mt ông. Bà đt ly mình cnh bà mica và cm bó hoa vào mt chiếc l cũ đng mt có v hình vt đô - nan. Va cm bà va nghiêng người trên mt chân, còn chân kia tut ng ra.

 

Ông nhp mt ngm trà lnh và nhìn bà. Bà này hn cao mt mét sáu by, khong bn mươi hơn mt chút, khuôn mt đp và thân hình rt đáng yêu, gi cm. Nhưng mà đàn bà đp thì đâu chng có. Nếu đp th cht thì tt nhiên là quý ri, tuy thế trí thông minh, lòng đam mê cuc sng kh năng làm xúc đng người khác và biết xúc đng trước mt tâm hn khác mi là điu đáng k dưới mt ông. Đó chính là lý do ông thy phn ln các cô gái tr đu đáng chán, mc du h rt đp. H chưa đ tng tri đ có được nhng tính cách mà ông thích. Nhưng Francesca thì có mt cái gì đó ông thích thú thc s. Ông thy nơi bà có trí thông minh và có mt nim đam mê. Ch có điu ông không rõ được nim đam mê đó hướng v đâu mà thôi.

 

Sau này, ông nói vi bà rng, tuy không th đnh nghĩa được, nhưng cái lúc ông nhìn bà vn đôi ng ra khi chân là cái phút giây kích thích nht trong cuc đi ông. Ti sao... Điu đó không quan trng. Hi ”Ti sao“ không phi là cách đ ông tiếp cn cuc sng. Ông bo bà: ”Phân tích làm hu hoi tính thng nht. Mt s điu, nhng điu huyn diu chng hn, phi được nhìn như mt tng th. Nếu ta tháo ra tng mnh, chúng s biến mt. “

 

Bà ngi cnh bàn, mt chân gp li, đưa tay kéo nhng si tóc ph trên mt và buc tóc li bng cái lược đi mi. Ri đt nhiên như nh ra, bà bước qua t ly gt tàn thuc đt lên bà gn tm tay. Thy thế, ông gói Camel ra đưa bà. Bà ly mt điếu và thy thuc hơi m do m hôi nơi tay bà. Ri vn như nghi thc cũ: ông đưa cái zippo m vàng v phía bà, bà chm vào tay ông đ gi nh, hơi lùi người mt chút. V thuc du ngt và bà mm cười.

 

Chính xác thì ông làm gì, tôi mun hi là vi nhng bc nh đó...

 

Ông nhìn điếu thuc nơi bà và nói bng mt ging trm lng: ”Tôi là phóng viên, ơ, nhiếp nh gia làm hp đng vi t National Geographic, làm bán thi gian thôi. Khi tôi có m d đnh nào đó, tôi nói vi h và đi thc hin phóng s. Hoc là, h có mt d đnh và h liên h vi tôi. Theo cách th hai nà thì không được sáng to lm, bi tp chí này hơi bo th. Nhưng lương tin thì khá. Cũng không ln lm đâu, nhưng đ sng và đu đn. Thi gian còn li thì tôi viết và chp nhng cnh tôi thích và gi cho các tp chí khác. Nhng lúc khó khăn v kinh tế, tôi cũng làm theo đơn đt hàng ca các hãng qung cáo, dù rng làm vic này thì chán lm.

 

Đôi khi tôi cũng làm thơ, cho chính tôi. Thnh thong, tôi cũng viết mt cun tiu thuyết nh, nhưng xem ra tôi không có my tài năng trong lãnh vc này. Tôi hin sng phía Bc Seattle và làm vic nhiu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Người theo dõi