Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2009

Thụm thò

          Lò mò lọ mọ thế nào mà vào một buổi chiều mùa hè nắng không thẳng đứng của tháng năm, Bò cạp lai tậu được một căn hộ chung cư ở trên phố này ấy chứ.... Hây za, sướng quá đi. Niềm vui bất ngờ quá đi . Bất ngờ vì lâu nay thấy người ta có, đứng ngó thèm thèm thôi chứ Bò cạp phải lo phải cày bừa cuốc mướn kím tiền nui con nên chỉ đúng  đó ngó chứ không có chỗ để ngồi vân vi. Căn nhà chung cư tự nhận chỉ có một phòng ngủ thôi, vậy mà cả gan lấy cái ảnh sưu tầm là một cái rì sọt hạng sang nhét vô rồi đem khoe là nhà của mình (Ơh, ai cấm Bò cạp mơ ước đâu nhỉ!). Sau đó cứ chạy ra chạy vô xăm xe cái nhà rồi cười một mình sung sướng nữa chứ. Hai ngày sau đó thì cứ mở cửa ra rồi đóng cửa vô mấy bận (chỉ có cái xác nhà thôi chứ có quái gì trong đó đâu). Rồi đến buổi tối ngày thứ ba sau khi có một căn nhà, đêm nằm vắt tay lên trán si nghĩ, ờh, mà sao nhà ngừi ta có nhiều đồ để mình săm soi, có nhiều bạn hiền ghé thăm, ún mín nước trà rồi nói đủ thứ chiện trên trời dứi đất, vậy mà nhà mình thì hỏng có con mũi nào ghé thăm há, si nghi lâu lắm (vì cái đầu Bò cạp thục lại bã đậu mà là bả đậu thúi nữa mới ác chứ ) thì mới nghĩ ra là chời ơi, sao mà ngu quá đi, muốn có khách tới chơi thì mình phải bít mời khách tới, và báo là nhà mới của tui ở địa chỉ náo nào , khách tới rồi thì phải bít tiếp chiện, có chiện để nói chứ, ai hạp thì nói chiện được nhiều, hong có hạp thì họ đi, mà còn phải biết sắm sửa li tách, bàn ghế, ấm chén  để có cái mà tiếp khách chứ, nhưng mà cũng chưa iên tâm...

         Gần qua ngày mới lú rú gọi điện cho thằng em trai ở xa khoe là Bò cạp có nhà rồi, mà dọn nhà sao hả mày, nói một thôi một hồi, nó cứ ờh ờh hoài, tưởng là nó đang nghe Bò cạp vẫn tiếp tục thao thao. Xong.  Nó cắt ngang cái sự hỏi han, khoe khoe khoang khoang của Bò cạp và nói với  Bò cạp là bà nói gì nói lại đi, nãy giờ tui chưa có tỉnh ngủ, hong có hiểu bà nói gì đâu, Bò cạp lại phải  nói lại một hồi một thôi. Xong. Nó nói, trời ơi, bà lạt hậu vậy seo, bữa nay mà còn hỏi mấy cái zụ này nữa, lúa nó vừa vừa chứ, bây giờ con nít nó còn bít, bà lên chỗ này, chỗ này mà xem rồi biết. Ớh, ờh...  thằng em mà nó dám chửi mình là lúa. Hia.  Ơh mà Bò cạp có lúa không há, ngẫm đi nghĩ lại một hồi thì mình tự nhận là mình Lúa lúa lúa lúa lun chứ, Eh, đấy là do thằng em zai nó không hiểu hết í mình hỏi thôi chứ thật ra là mình cũng hong có xa lạ gì mấy cái nhà chung cư ở trên phố này đâu, chẳng qua là do mình thương nhớ đồng quê hơi bị kỹ thôi,lo cày bừa cuốc mướn quá, với lại  lâu nay ở nhà lá quen rồi, có chiện vui chiện bùn gì hay để trong lòng, khi nào ra đồng gặp cạ hợp thì thì thào nói chiện zới nhau, zui thì cười phớ lớ, bùn thì ngồi im im, gặp thằng tư nói chiện thì thằng tư bít, thằng tư có kể cho thằng năm thì thằng năm bít, thằng năm kể cho thằng sáu thì thằng sáu pít, còn thằng nào có đi đâu xa thì ziết lá thơ bỏ zô phong bao dán kín, ròi dán con tem ở bưu cục rồi bỏ zô thùng thư,  zăn zăn..., nói chung là câu chiện của mình phải kể con kà con kê, lâu lâu zài zài mới phát triền ra xa được. Nhưng. Nếu ở khu phố mới này chỉ cần một cú nhắp chụt là bạn bè của mình đều hay, mà mình cũng hay được chiện của họ nữa,  còn hay hơn là khong cần làm quen bít mặt bít tên, tên phải giả, là lạ cũng chiện trò được với nhau, hay zậy đó chớ (Ùh, chẳn bù hùi xưa tên thiệt thì xấu hoắc mà phải cố nặn ra cái tên hay hay để giới thiệu vài lần với ngừi lạ, nói nhỏ nhe cũng vài lần giận nhà không ăn cơm vì bị kêu cái tên xấu sấu ở nhà khi có bạn ở lớp tới nhà chơi) . Ah, phen này thì  Bò cạp ta phải quyết chí đổi tí cho đời hồng hồng tươi tắn lăng xăng chút chớ. Zạy là qua ngày thứ tư tranh thủ không nghỉ trưa quyết chí đi lên mạng In-te-net coi mấy cái zụ chung cư, nhà phố, liên kế, biệt thự khác, mở của dô nhà người ta ngon ơ, ngóng đủ chiện trên trời dưới đất, mới thấy cái con người mình cổ lỗ lồ sĩ, người ta đem thân cư trú ở đây từ cái đời nảo đời nào, từ cái thời thằng cu Gia hu còn long nhong cởi trần tắm mưa, bây giờ nó là Ông cụ Yà hú rồi, sắp ngủm củ hành rồi và người ta làm bao nhiêu cái chung cư mới nữa, mới thấy mình còn nhiều mùi rạ quá, Bò Cạp tự quê quê nhìn vô gương cười mình, he he. 

          Ờh, kết thúc cái vụ rún rín từ bỏ nhà lá leo lên chung cư ở.

          Bây giờ vô chung cư rồi thì phải bít làm seo cho giống người ta ha, Bò cạp im im lót dép ngồi hóng thiên hạ nói chiện theo ngôn ngữ của chung cư chung cò, Ah, thì ra ở chung cư thì phải tập nói chiện lâu lâu đệm zài ba từ Ặk ặk ke ke, Ặk ặk ke ke, nói nhều nhều  ha ha, há há, hà hà, hạ hạ, hã hã, hả hả, hâ hâ, hă hă, Hi hi, hí hí, hì hì, hị hị, hỉ hỉ, hĩ hĩ; He he, hé hé, hè hè, hẹ hẹ, hẻ hẻ, hẽ hẽ. Nói chung là bóp, bòm, bọp; Vắn, vằn, vặn;  Nắn, nằn nặn cho chữ nghĩa nó nà nạ, ngòng ngọng, tượng hình, tượng thanh, đồng độc, địa phương, tùng tục  thì càng hay. Ùi, Bò cạp cũng tập được khe khé rùi, chung cư cũng hay hay, dưng mà cũng phải chịu khó lót dép ngóng ngòng ngọng thời gian nữa mới có thể du nhập vào hội đồng này đươc.

          (Pà ơi, ngồi gõ nãy giờ, mũi hút mất cả bụm máu, giờ lại phải lò mò, lọ mọ, lệ mệ, lề mề vén áo lên để đì lét bớt chữ cho nó sai sai chín tả cho nó hạp ngôn ngữ bờ léc. Trời ạh. Thôi lần sau tự hứa là xóa in ít để sai chính tả ít in thôi, quen đọc Tiến Ziệt trong sáng rồi, vít ngọng nên đọc ngọng mỏi hết cả mòm cả miện. Hé.) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Người theo dõi